anh thiendia | Vietdate là trang web hẹn hò online phi lợi nhuận giúp các bạn dễ dàng tìm được nửa kia của mình trong Tìm người yêu, hẹn hò online, Tìm bạn bốn phương, kết bạn bốn phương, ehenho trực tuyến.

anh thiendia - những lời tỏ tình dễ thương dành cho con gái


Thì là ghen đấy nhưng đâu có quyền gì để nói, bởi anh chưa từng thuộc về em.

review mật ngọt hôn nhân, anh thiendia hon nhan khong tinh yeu sstruyen

Cái lạnh nhất không phải là khi trời trở gió sang đông mà là sự vô tâm của người mà bạn từng cho là tất cả.

Tình yêu có thể khiến chúng ta cười cũng có thể khiến chúng ta khóc, anh thiendia.

đàn ông không có râu thì sao, đàn ông lông mày rậm và cong.

Có một người, dạy bạn thế nào là yêu nhưng không yêu bạn.

anh thiendia, Khoảng cách giữa tôi và cậu ấy không phải là không gian địa lý mà là hai tiếng "bạn thân".


Mệnh đề ngược

Hương vẫn luôn cho rằng, những câu chuyện tình lãng mạn chỉ tồn tại ảo trên phim ảnh Hàn Quốc mà thôi. Vậy mà không ngờ rằng, nó lại là thực đối với Hương, nó làm cho trái tim Hương xốn xang, loạn nhịp...

Không thuộc hàng mỹ nhân thập toàn, nhưng Hương may mắn được sở hữu một làn da trắng hồng, khuôn mặt khả ái, dáng cười thanh thoát và đặc biệt là đôi mắt đen thăm thẳm với cái nhìn sắc như dao cau. Chả thế, mà Hương luôn là tâm điểm chú ý ở cơ quan. Cánh thanh niên nhiều anh ra ngẩn vào ngơ.

Nhóm “bà tám” lấy Hương làm chủ đề chính trong các cuộc “buôn bán” của họ. Mấy chị luống tuổi thì xuýt xoa mong ước giá như được một phần mười làn da của Hương; đám con gái cùng lứa thì bảo, đẹp như Hương rồi lại hồng nhan bạc phận; những cô, những chị có chồng làm cùng cơ quan thì rỉ tai nhau cảnh giới, “phải coi chừng mấy lão hám gái, chứ đôi mắt bùa yêu của con bé dễ làm người khác mất chồng như bỡn ấy”.

Mỗi sáng, khi tiếng gót giầy quen thuộc của Hương vang lên dọc cầu thang và hành lang dẫn lên phòng làm việc, là y như sau đó sẽ có vài ba lời bình phẩm về cô. Người khen cũng lắm, mà người chê cũng nhiều. Hương biết. Song cô phớt lờ tất cả. Cái số cô nó vậy.

Từ những năm tháng đi học đã có lắm kẻ yêu, nhiều người ghét rồi. Những người ghét Hương, cô chẳng hiểu sao họ lại ghét mình. Hương không va chạm với họ, không soi mói họ, cũng không làm gì tổn thương họ. Thế mới vô lý chứ. Nhưng mãi rồi thành quen, yêu ghét là quyền tự do của mỗi người, Hương thời gian đâu mà buồn mấy cái chuyện người dưng.

Có lần, một chị ở cơ quan rất thiện chí nói nhỏ với Hương: “Em hãy yêu đi. Con gái đẹp chưa có người sở hữu thì phiền phức lắm em ạ, chả khác nào hoa thơm vô chủ”. Thì ra, những rắc rối chung quy là do lỗi tại Hương không yêu!

Quân quẳng tập tài liệu lên bàn, ngay trước mắt Hương đến oạch một cái, nhếch mép cười đầy thách thức: “Liệu cô có đủ sức để hoàn thành công việc tôi giao?”. “Em sẽ cố hết sức” cô trả lời.

“Tôi chỉ cần nghe cô khẳng định có hay không mà thôi?”. “Có!”. “Tốt”, sếp lạnh lùng. “Thiên hạ vẫn bảo, chỉ số IQ thường tỉ lệ nghịch với nhan sắc. Tôi muốn cô chứng minh cho tôi mệnh đề ngược”, sếp nện gót cồm cộp quay ra khỏi phòng.

Đúng là tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Hương chuyển cơ quan đến đây làm việc vì mong thoát khỏi trưởng phòng thuộc máu “dê”, thì lại vớ ngay phải anh sếp lạnh như băng tuyết. Chẳng biết, Hương có làm gì phật lòng sếp không mà mọi sự cố gắng của Hương trong công việc đều không làm hài lòng sếp.

Đôi khi, đang mải làm việc, Hương bất chợt ngẩng lên, hai má ửng hồng vì bắt gặp sếp đang nhìn mình. Nhưng ngay lập tức, Quân trở lại thái độ lạnh lùng, vô cớ phân công công việc hoặc phê bình Hương một sai sót nào đó. Hương không thể nào lý giải được thái độ kì cục của Quân. Đã thế, Hương sẽ chứng tỏ cho sếp biết thế nào là “mệnh đề ngược”.

(Ảnh minh họa)

Suốt cả đêm Hương không chợp mắt. Cô miệt mài làm cho bằng xong bản đánh giá thị trường và kế hoạch kinh doanh mới. 8g30 sáng Hương có mặt tại cơ quan với đôi mắt thâm quầng, mệt mỏi. Vắt kiệt sức để hoàn thành bản báo cáo ngay trong đêm, một nỗ lực mà không phải bất kỳ ai cũng có thể làm được.

Vậy mà khi đưa cho Quân bản báo cáo, giọng anh vô cảm đến khó chịu: “Được rồi. Cô để đó. Cứ về phòng đi. Có gì tôi gọi”.

Chưa đầy nửa tiếng sau, Quân qua phòng Hương. Vẫn cái kiểu quẳng tài liệu đến oạch một cái trên bàn: “Tôi muốn trên cơ sở hai bản báo cáo này, cô hãy động não để viết một dự án kinh doanh hoàn chỉnh. Chậm nhất sau ba ngày đưa lại tôi”. Nhìn cái dáng lầm lũi, hai tay đút túi quần của anh ta đi ra khỏi cửa mà Hương phát điên vì khó chịu.

Một ngày đẹp trời, Hương nhận được lời mời làm trưởng phòng kinh doanh cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Quả là cơ hội trời cho để “bái bai” cái công ty với anh sếp nước đá của mình. Hương soạn sẵn đơn xin thôi việc.

Hương đinh ninh Quân sẽ bất ngờ. Ai dè anh đón nhận đơn xin thôi việc của cô cũng rất... vô cảm, như mỗi lần anh bắt cô làm báo cáo vậy. Chỉ có điều, buổi chiều cuối ngày, sếp rẽ qua phòng Hương, giọng anh trầm ấm hơn: “Anh chúc em thành công. Cố gắng lên. Đừng quên chứng minh mệnh đề ngược nhé!”. Hương cười tự tin.

Suốt ba tháng trời thử việc, Hương dốc toàn tâm trí thể hiện năng lực của mình. Hương chẳng còn thời gian đâu mà gợi nhớ về Quân. Nhưng hôm nay thì không thể.

Kết thúc phiên họp, Giám đốc đến bắt tay chúc mừng Hương “vượt qua thử thách” và hỏi thăm: “Quân dạo này thế nào em?”. Hương ngỡ ngàng vì tưởng mình nghe nhầm. Ngay tức thì sau đó, tư duy “mệnh đề đảo” đã nhắc cô nhận ra tất cả…

Hương nhìn lên bầu trời đầy sao sáng và tìm kiếm ngôi sao của chính mình. Những ngôi sao xa cứ thoắt ẩn, thoắt hiện. Mắt Hương nhòa đi trong cái mênh mông của dải ngân hà…

Không biết giờ này Quân đang làm gì nhỉ. Hương bỗng nhớ về Quân - da diết một nỗi nhớ, một thứ tình khó gọi tên...

lê minh thành và vợ - anh thiendia

Vietdate, Tìm người yêu, Tìm bạn bốn phương


Tìm bạn ---, anh thiendia

Hạnh phúc.

anh thiendia, Tìm bạn, Tìm bạn ---.

học cách nói chuyện có duyên, một người bt, mong sớm có ny, mẹ giục lấy vợ lâu rồi )), Ước mơ có 1 gd nhỏ zalo ---2079693, Sống giãn dị, chân. thành.

Em chỉ có món quà duy nhất để tặng cho anh, đó chính là em và cả sự chân thành của em.

Dưới đây là những câu nói thể hiện lòng khát khao, hi vọng với cuộc sống.

Đừng bao giờ níu kéo một người không còn hướng về mình.

I wish I’d be a tear in your eye to roll down your cheek and end up with your lips but I never wish you”d be a tear in my eye for I would lose you every time I cry.

Tìm bạn, bình thường giản dị, anh thiendia, hướng dẫn làm giá treo quần áo bằng ống nước, tìm e nơi dau, Giản dị.

cách làm bạn trai yêu mình hơn - anh thiendia


Màn kịch hay nhất của tôi

(Châu Tinh Trì, Chi dịch)

Năm đó cha mẹ ly dị, tôi mới bảy tuổi. Tôi và chị gái Châu Văn Cơ, em gái Châu Tinh Hà cùng được phán quyết cho mẹ tôi Lăng Bảo Nhi nuôi nấng. Ở Hongkong năm 1968, mẹ dắt theo ba đứa trẻ chúng tôi kiếm sống, nỗi gian nan ấy thử nghĩ là biết.

Để duy trì cuộc sống, mẹ một mình làm hai công việc. Mấy đứa chúng tôi đều đặc biệt ngoan ngoãn hiểu chuyện, điều này khiến mẹ rất yên lòng. Nhất là tôi, do thành tích rất ưu tú, được mẹ thương yêu nhất.

Lúc đó ba đứa trẻ chúng tôi đều đang tuổi phát triển chiều cao, do đó bất kể khó khăn thế nào, mỗi tuần, mẹ đều phải cân chút thịt hoặc mua con cá thêm cơm cho chúng tôi. Mỗi khi ăn những bữa “đại tiệc” thịnh soạn này, cơm canh vừa dọn lên bàn, tôi liền bê thức ăn đến bên mình, chuyên chọn thứ ngon để ăn. Chị em gái lại hiểu chuyện hết sức, chưa bao giờ giành với tôi. Nhưng sức ăn của tôi rất yếu, ăn hai miếng là không ăn nổi nữa. Sau đó, tôi bèn bắt đầu càn quấy, vẫn cứ đòi gắp hai miếng, bỏ vào miệng nhai hai cái, lại nhổ vào trong đĩa. Thức ăn tôi nhai qua, chị em gái làm sao còn chịu ăn!

Để không lãng phí, mẹ đành tự mình ăn. Vì chuyện này mẹ không ít lần phê bình tôi, nhưng chẳng có chút tác dụng nào. May mà biểu hiện các mặt khác của tôi đều rất tốt, ngày tháng lâu rồi, mẹ cũng tùy ý tôi. Con nít mà, làm gì có đứa không nghịch ngợm?

Nhưng có một lần, mẹ thật sự nổi giận, và dạy dỗ tôi một trận ra trò. Lần ấy, hai tháng trời mẹ chưa được phát lương, khó khăn lắm mới từ nhà ngoại xoay được ít tiền, mua mấy cái đùi gà, nướng đến vàng ruộm thơm phức. Thức ăn vừa dọn lên, tôi đã y hệt chú khỉ con bò lên bàn, vừa dùng tay cầm một chiếc đùi gà lên gặm, vừa làm mặt hề với chị em gái. Hơi không cẩn thận, trượt tay, đùi gà rơi xuống đất, dính đầy bụi đất, rơi bên cạnh một bãi phân gà.

Mẹ vừa giận vừa xót, mua mấy chiếc đùi gà này dễ dàng sao? Lại nghĩ đến biểu hiện nghịch ngợm thường ngày của tôi, mẹ lấy một cành dâu, mạnh tay quất tôi mười mấy cái: “Cho con nghịch ngợm nè, cho con không biết trân trọng nè!” Mãi đến khi chị em gái nhào tới che tôi dưới người họ, mẹ mới bỏ cành dâu xuống, ôm ba chúng tôi khóc nức nở.

Khóc một lúc lâu, mới bắt đầu ăn cơm. Mẹ nhặt chiếc đùi gà lên, trụng rửa bằng nước sôi, không nỡ vứt đi, đã tự mình ăn. Đêm đó, mẹ xoa vết thương trên người tôi: “Còn đau không?” “Hết đau rồi.” “Lần sau còn nghịch nữa không?” Trong bóng tối, tôi chớp đôi mắt sáng lấp lánh, cười hì hì: “Ngủ thôi, mẹ, ngày mai con còn phải đi học đó.”

Năm 2001, khi tôi và mẹ làm khách mời của Đài Phượng Hoàng Vệ Thị, lại nhắc đến chuyện xưa này.

“Đúng vậy, lúc đó nó thật sự tinh nghịch lắm! Hoàn toàn không biết cơm canh này có được chả dễ dầu gì, chẳng trân trọng chút nào.” Mẹ cười hiền từ.

“Không, mẹ ơi, con hiểu được trân trọng,” Tôi tiếp lời, giọng nói bắt đầu nghẹn ngào, “Mẹ nghĩ xem, nếu con không làm đùi gà rớt xuống đất, mẹ sẽ nỡ ăn sao? Trong mấy năm đó, có gì ngon, mẹ đều dành hết cho chị em chúng con, hàng ngày mẹ cứ ăn dưa muối hoài! Thế là chúng con mới nghĩ ra biện pháp này, sau khi con nhai mấy miếng thịt đến không ra dáng, chúng con liền có cớ không ăn nữa. Chỉ có như vậy, mẹ mới chịu ăn đó!”

Nghe những lời này, cảm xúc của mẹ trở nên kích động: “Thật ra, mẹ sớm nên nghĩ đến. Con việc gì cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao lại cứ ăn cơm là nghịch ngợm như thế chứ?” Mẹ nghẹn ngào rút khăn tay ra lau mắt.

Tôi hai hàng nước mắt rưng rưng mặt mày tươi cười. Trước hàng triệu triệu người xem truyền hình, mẹ con chúng tôi ôm nhau. Vô số người xem cũng rơi lệ vào thời khắc đó.

Tuy tôi diễn xuất vô số, nhưng tôi phải nói, màn kịch hay nhất của tôi, là vào năm bảy tuổi, diễn dịch tình thân chân thành một giọt máu đào hơn ao nước lã, ruột thịt liền tim, khán giả duy nhất, là mẹ tôi.+

http://kensaii.tumblr.com/

Tags: anh thiendia, những lời tỏ tình dễ thương dành cho con gái, review mật ngọt hôn nhân, tim ban tam su, hon nhan khong tinh yeu sstruyen, lê minh thành và vợ, đàn ông không có râu thì sao, tum dum dum, đàn ông lông mày rậm và cong, học cách nói chuyện có duyên, hướng dẫn làm giá treo quần áo bằng ống nước, cách làm bạn trai yêu mình hơn, lâm chấn khang chuyển giới tinh, trần văn hậu, an thường tâm sự với các bạn nói đến truyền thống, callboy chau doc, mc nguyen cao ky duyen, the duc tham my hana giang anh, đề thi học sinh giỏi tỉnh lớp 12 môn gdcd, gái gọi thuan an, 1234 anh yêu em rồi.

Chuyển lên trên