buon trong long | Vietdate là trang web hẹn hò online phi lợi nhuận giúp các bạn dễ dàng tìm được nửa kia của mình trong Tìm người yêu, hẹn hò online, Tìm bạn bốn phương, kết bạn bốn phương, ehenho trực tuyến.

buon trong long - gai goi kien giang


Tình yêu có thể khiến cho con người ta vui, buồn.

mai mối online, buon trong long phan mem tim ban

Hãy là bạn với chính mình, rồi người khác sẽ đến..

Ta chỉ muốn mình mãi là một đứa trẻ để được tự do khóc. Tự do cười và cảm nhận cuộc sống thật ấm êm bình dị và không phải cố dấu đi cảm xúc của mình., buon trong long.

trích đoạn tâm sự mộng cầm, định mệnh anh yêu em hàn.

Đơn phương là thế, dù rất thích, rất muốn bày tỏ nhưng bản thân không cho phép.

buon trong long, Khi yêu một ai đó quá nhiều thì dù biết là đã rất đau nhưng vẫn mãi không thể buông tay..


Tuyển tập những bài thơ buồn tâm trạng trong tình yêu

Những bài thơ buồn thấm đẫm tâm trạng đầy nước mắt, có thể là khoảnh khắc nhớ nhung nghẹn ngào vì yêu xa, chia tay, hoặc những phút cô đơn đầy bất lực. Những lúc tâm trạng thế này, bạn hãy thử đọc một vài câu thơ có thể nói lên tiếng lòng của mình, có thể cảm xúc là thứ chúng ta khó mà nói thành lời. Hãy cùng đọc những bài thơ tâm trạng buồn hay nhất đã được chia sẻ dưới đây xem có bài nào phù hợp với tâm trạng hiện giờ của bạn không nhé.

Có nỗi nhớ nào xót xa hơn nỗi nhớ một người, những bài thơ buồn mang nỗi nhớ nhung đầy xót xa và hoài niệm, hoài niệm về những tháng ngày bên nhau, những kỷ niệm như ùa về trong tâm trí. Những cái nắm tay người trao mỗi khi hò hẹn, từng cái ôm đầy ấm áp ở những ngày giông bão, nhưng hỡi ôi giờ còn đâu tháng ngày ấy, còn đâu hò hẹn góc quán quen, có chăng chỉ còn những kỷ niệm chỉ muốn giữ cho riêng mình.

Những lúc buồn tôi lại viết về em

Người con gái từng một thời đắm đuối

Cảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổi

Biết bây giờ đã cập bến nào chưa

Em về trong tôi đêm trở gió giao mùa

Mắt như ướt hạt mưa tình ngày cũ

Con tim run nghe từng hồi chuông đổ

Nhớ thật nhiều chẳng dám gọi thành tên

Giá như yêu thua lỗ được bắt đền

Em trả giá cuộc tình này sao nhỉ

Tôi muốn buông nhưng bàn tay chẳng thể

Mà níu vào chỉ chuốc lấy đắng cay

Cả hai ta cùng đang chịu đọa đầy

Em xa cách con tim này đã chết

Tại sao ta yêu đương trong mỏi mệt

Mà không một lần bỏ quên hết vì nhau

Đã quá trễ để làm lại từ đầu

Khi niềm tin chẳng còn như lúc trước

Đời trắng đen làm sao ta biết được

Tình lỡ làng đành chấp nhận mà thôi

Ngày hôm nay vẫn chỉ một bầu trời

Nhưng em đã không nhìn về tôi nữa

Thế giới này như chia thành hai nửa

Tôi và em ở hai hướng không cùng

Đôi dòng lệ chảy xuống quá lưng chừng

Lại thấm vào nỗi niềm tan biến mất

Em hiểu chăng cơn đau tình chân thật

Dày vò nhau tê tái đến thắt lòng.

Yêu là chết ở trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt

Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

– Yêu, là chết ở trong lòng một ít

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt

Những người si theo dõi dấu chân yêu

Và cảnh đời là sa mạc vô liêu

Và tình ái là sợi dây vấn vít

Yêu, là chết ở trong lòng một ít

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt

Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu

Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy

Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau

Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu

Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé

Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ

Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài

Trái tim anh vẫn mang bóng một người

Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ

Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể

Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên

Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy

Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy

Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh

Em sẽ phải làm gì để có được anh

Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thể

Dù trước anh em chỉ là cô bé

Xinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ

Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khô

Cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo

Nước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạo

Vẫn đa mang chút nắng ảo trong đời.

Nếu không đủ tin tưởng, can đảm thì thật khó mà yêu xa. Yêu xa chính là muôn vàn những ngóng trông, nhớ nhung và chờ đợi. Khi yêu ai mà chẳng muốn được ở bên cạnh người yêu cơ chứ, để được quan tâm, gặp nhau hàng ngày.

Khi ốm đau bệnh tật chỉ một tin nhắn là đã được chăm sóc yêu thương, nhưng với những người yêu xa đây dường như là điều quá xa xỉ. Những đêm cô đơn một mình, làm gì cũng một mình thật buồn tủi. Mặc dù vậy, yêu xa cũng được coi như là một trong những thử thách để các cặp đôi biết được người yêu của mình có phải là một nửa phù hợp để có thể bên nhau trọn đời hay không.

Em vẫn biết yêu anh là khổ

Chẳng thể tìm bến đỗ bình yên

Bởi ta xa cách hai miền

Khó lòng mong được đoàn viên với người

Dù chờ đợi hai mươi năm nữa

Cũng chỉ là hai nửa song song

Thuyền kia trôi mãi theo dòng

Chiều buông nhạt nắng đành hong nỗi buồn

Đêm nức nở lệ tuôn ướt gối

Nhớ vòng tay nóng hổi hôm nào

Lòng này cháy bỏng khát khao

Nụ hôn nồng ấm ngọt ngào lúc xưa

Kỉ niệm cũ như vừa trỗi dậy

Khiến tim khờ bỗng thấy nhói đau

Để cho tâm khảm nhĩ nhàu

Ai người thấu hiểu trầu cau lỡ mùa

Đời nếm trải cay chua mặn đắng

Thèm phút giây bình lặng êm đềm

Xa người nỗi nhớ dài thêm

Khuya nay thao thức bên thềm nhớ anh.

Đêm mưa lạnh lòng anh tràn cảm xúc

Dấu yêu à! Mỗi lúc một nhiều hơn

Bắc-Nam xa mưa gió nổi ghen hờn

Gom nhung nhớ chập chờn đêm giông bão

Ngàn đêm trắng hỏi xoay vần con tạo

Trái tim tình chao đảo nhớ người xa

Vòng tay ôm hình bóng ấy nhạt nhòa

Mơ hơi ấm tim hòa chung nhịp đập.

Nụ hôn ngọt mơ tình em khỏa lấp

Lửa mặn nồng ấm áp mãi đôi ta

Luôn thầm mong cùng em sống chung nhà

Cho khoảng cách trời xa thôi khắc khoải

Anh sẽ đến…vượt đường xa chẳng ngại

Một bóng hình yêu mãi đó là em

Đã bao đêm gối lệ đẫm ướt nhèm

Lòng thổn thức đan xen bao nỗi nhớ.

Lại đêm dài thức trọn nhớ thương anh

Con tim nhỏ vẫn giành phương xa ấy

Bởi tình duyên cách ngăn mà buồn vậy

Cứ hàng giờ muốn trông thấy người ta

Biết khi nào mình mới ở một nhà

Cho nỗi nhớ vơi đi hết buồn bã

Khấn nguyện cầu ông trời ban phép lạ

Để chúng ta sẽ chẳng phải cách ngăn

Dẫu biết rằng còn nhiều lắm băn khoăn

Bao nỗi nhớ trong lòng không tả được

Chỉ cầu mong ơn trên sẽ ban phước

Để chúng mình tròn ước nguyện bên nhau

Bao đêm nay căn phòng tối một màu

Ôi lạnh giá thèm bàn tay sưởi ấm

Người lạ ơi trót thương anh sâu đậm

Tận đáy lòng người có thấy được không

Nếu duyên ta có một chút màu hồng

Thì đâu phải em chờ trong lặng lẽ

Giờ đây em đang sống trong cô lẻ

Nhớ thương anh mà lạnh giá cõi lòng.

Thời gian đau khổ nhất chính là thời điểm mới chia tay, buồn bã và đầy tuyệt vọng, cứ ngỡ chẳng còn có thể yêu thương thêm một ai nữa. Vì nhiều lý do mà không còn được bên nhau nữa, cái cảm giác chia tay một người đã và đang thương thật khó chịu nhường nào.

Những đêm về mất ngủ vì nhớ người, đi đâu cũng thấy bóng dáng của người, từng góc quán quen nơi hai đứa đã hò hẹn giờ chẳng còn dám bước vào vì sợ lại nhớ, rồi sợ cả những giọt nước mắt sẽ chực rơi chẳng vì lý do gì cả, thật đau lòng biết bao. Tất cả những cảm xúc đó đều được gói gọn trong những bài thơ tình dưới đây, hãy cùng thưởng thức và chiêm nghiệm nhé.

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau

Em đã chẳng hẹn nhau đêm ấy nữa

Để quá khứ chỉ còn là thương nhớ

Và tương lai ít ra cũng ngọt ngào

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau

Em đã chẳng đổ cho anh bao tội lỗi

Em đứng lặng mắt nhìn ai không nói

Anh cũng vô tình có hiểu nổi em đâu

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau

Em đã chẳng trách anh yêu người khác

Điều đơn giản bây giờ em mới biết

Thì anh xa, anh đã quá xa rồi.

Có lẽ một ngày rồi em cũng quên anh

Ta lại trở về như lúc mình chưa đến

Nhưng lần sau gặp chắc không còn bịn rịn

Bởi mùa yêu thương đã lỗi hẹn qua rồi

Anh vẫn là anh của ngày cũ em ơi

Chỉ khác một điều không còn yêu ai nữa

Và những cơn mơ đã thôi không gõ cửa

Những đêm chập chờn cho giấc ngủ bình yên

Chúng mình trở về làm người lạ từng quen

Nếu có gặp nhau em đừng nên bối rối

Đường vẫn thênh thang bàn chân quên chờ đợi

Hé một nụ cười rồi rẽ lối người dưng

Ánh mắt mùa xa chẳng níu một bước dừng

Cứ như vậy nhé để lòng thôi vương vấn

Và để trái tim hiểu ra đừng ngộ nhận

Thứ mà từ lâu chưa chắc thuộc về mình

Tất cả chúng ta rồi sẽ phải trưởng thành

Mọi nỗi đau cũng chỉ còn là quá khứ

Dĩ vãng không tên chôn vùi điều dang dở

Mình lại lớn thêm từ cay đắng cuộc đời

Có cuộc tình nào không trắc trở chia phôi

Anh vẫn thầm mong em bên người hạnh phúc

Còn anh mai này dù bến trong hay đục

Cũng phụ lòng riêng đừng đến những con đò

Nếu lỡ một ngày tất cả hóa tàn tro

Và hai chúng mình đều trở về cát bụi

Sẽ không còn gì để cõi trần tiếc nuối

Bởi những ngày qua, ta đã sống chân tình.

Nhìn cơn mưa chiều nay rơi nặng hạt

Nghe lòng mình vỡ nát bởi buồn thêm

Nhặt lá rơi…em ngồi đếm trước thềm

Rồi lần bước, khi màn đêm chưa sáng

Đời không may trái ngang tình nứt rạn

Ôm nỗi sầu năm tháng khóc chia phôi

Bước đường yêu tình ngược lối mất rồi

Đành cam phận lẻ đôi gồng gánh nhớ

Còn bao nhiêu những vần thơ dang dở

Chưa trọn tình trăn trở muốn tìm nhau

Nét chữ nghiêng dù mực đã phai màu

Hay nghịch cảnh đớn đau, tình không đổi

Vừa tan mưa mình em ngồi ngóng đợi

Nguyện tình này chỉ trao gửi cùng anh

Ước mong sao luôn hạnh phúc an lành

Bao kỷ niệm ngày xanh đừng tuột mất

Bởi chiêm bao nên giấc mơ chẳng thật

Tình chúng mình đã mất giữa trần gian.

Rồi cũng sẽ có người đến vá lại mảnh tim đã vỡ của những ai từng đau khổ vì tình yêu

Trên đây là những bài thơ buồn hay nhất được sưu tầm. Hy vọng sẽ giúp cho cảm xúc của bạn được tốt hơn sau khi đọc và suy ngẫm. Vietdate tin rằng những chuyện tốt đẹp rồi cũng sẽ đến với chúng ta, đi qua những ngày mưa rồi sẽ tới ngày nắng. Chúc cho chúng mình sẽ an yên và hạnh phúc.

Chuyên mục Vietdate Tips

Cách nhắn tin làm quen giúp bạn cưa đổ đối phương ngay lập tức

Trang web tìm người yêu nghiêm túc dành cho đàn ông class A+

Tuyệt chiêu tìm gái quan hệ, tìm bạn tình nữ cho đàn ông độc thân

“Hé lộ” 7 cách nhắn tin với bạn gái mới quen khiến nàng “đổ đứ đừ”

Những dòng tâm sự buồn về tình yêu đầy đau lòng và cô đơn

Top 20 Ứng Dụng Hẹn Hò Uy Tín, Tìm Người Yêu Thoát Ế Nhanh Nhất

Bỏ túi những cách tán gái qua tin nhắn cực hay khiến nàng đổ ngay

Vietdate Blog là trang web chia sẻ, giao lưu hẹn hò online, tìm bạn, kết bạn bốn phương. Giúp kết nối những người độc thân có nhu cầu tìm người yêu. Hãy cùng nhau bày tỏ tâm sự và tìm kiếm những người bạn tri kỷ tại đây nhé..

các trang web dành cho gay - buon trong long

Vietdate, Tìm người yêu, Tìm bạn bốn phương


I dont find, buon trong long

Lúc đang yêu, chúng ta thiếu đi khoảng cách để làm ta tỉnh ngộ.

buon trong long, mình cân nặng 69kg chiều cao 1m71, I dont find.

làm sao để gây ấn tượng với con trai, Mk mập và co bệnh trầm cảm, Ko có j, Tôi là người rất chăm chỉ và chịu khó ----5831---.nguyentrung26112000@-----.com.

Nếu như bạn đã cố gắng hết mình để giữ cho tình yêu này mà vẫn không có kết thúc đẹp thì thôi hãy dừng lại đi em.

Hồi ức về anh luôn là thứ khiến trái tim em tan vỡ.

Mỗi ngày em đều ngắm ảnh anh, tự cười tự khóc.

Gặp đúng người thì bình yên, gặp sai người thì có cố gắng cũng chỉ là những niềm đau.

mình cân nặng 69kg chiều cao 1m71, Giản dị, buon trong long, di gioi hung tinh, Tim ban gai ngoan hien bik quan tam lo lang cho gd, để kết hôn.

gai goi ca mau - buon trong long


i như trong thánh kinh: hôm nay trời nắng ấm. Và cũng i như trong thánh kinh: hôm nay hắn viết, về sợ hãi.

Người ta sợ gì nhất? Sợ chết, sợ mất mát, sợ dối trá, sợ tổn thương, sợ vô cảm? Có mười ba tỉ nỗi sợ. Nhưng hôm nay, hắn muốn mổ banh ba nỗi sợ cực kì tréo ngoe, cực kì tinh vi, cực kì khủng khiếp: sợ bình yên, sợ đón nhận, và sợ tự do.

*

Ai cũng gào lên hãy cho tôi bình yên! Tôi muốn được yên ổn! Ha! Hãy cho họ yên ổn, và 5 phút sau họ vứt ngay yên ổn vào thùng rác. Họ sợ bình yên như sợ hủi.

Hắn ở Huế, bạn đến nhà chơi bảo: Huế buồn quá anh ơi, chẳng có gì cả. (Có gì là có gì, mới được?) Một bạn khác, ở Sài Gòn, than thở: anh thật may mắn khi ra khỏi thành phố. Em ở trong này thật ngột ngạt khó chịu. Hắn hỏi: sao em không đến một nơi trong lành dễ chịu hơn? Bạn nói: Em cũng thích ở Nha Trang, hay Đà Lạt, nhưng em không biết làm gì ở những nơi như thế cả. (Làm gì là làm gì, mới được?)

Bình yên bị nuốt chửng, bị xa lánh, bị ghê sợ. Bởi bình yên, trớ trêu thay, bị nhàm chán, bị nhạt nhẽo ăn rỗng ruột. Bình yên, đối với đại đa số, chỉ còn là cái vỏ rỗng. Người ta sợ cái vỏ rỗng ấy lắm. Ngày qua ngày, người ta muốn LÀM gì đó, muốn CÓ gì đó, nhưng không biết phải bắt đầu thế nào, thực hiện ra sao, trong bình yên. Người ta chỉ có thể bắt đầu khi xung quanh bắt đầu trước: náo nhiệt lên, đông đúc lên, ồn ào lên đi, tôi không chịu nổi sự yên lặng này.

Thử chui vào óc một người thành phố: Hãy cho tôi tiếng còi xe và khói xe và mùi xăng xe – tôi có thể căm thù chúng nhưng tôi thèm chúng lắm. Hãy cho tôi mùi của cạnh tranh, vị của lừa đảo, lực kéo của tiền, của tình dục, của quyền lực, của trách nhiệm – tôi có thể ghê tởm chúng nhưng tôi thèm chúng lắm. Tôi cần lực kéo. Tôi cần lực đẩy. Tôi cần sự ồn ào chen lấn. Tôi biết làm gì nếu không có chúng?

Tôi tội nghiệp ơi, làm ơn nghe hắn nói và hiểu lời hắn: bình yên không trống rỗng. Bình yên nhẹ nhàng, dịu dàng và đầy đặn. Chỉ những người trống rỗng mới sợ bình yên.

*

Ai cũng gào lên hãy cho tôi! Cho tôi, cho tôi, cho tôi. Tôi muốn nhận cái này, tôi cần lấy cái kia, tôi không muốn bị thiệt thòi, tôi không muốn mất đi gì cả. Cứ cho họ đi, rồi sẽ thấy họ sợ việc đón nhận như sợ chó ghẻ.

Hôm trước có bạn hỏi, anh ơi cho em dùng cái hình này nhé? Cái hình, vốn được tải về từ một góc nào đó trên mạng, bây giờ, được hỏi xin phép dùng. Hắn biết nói gì bây giờ? Hắn đã download rồi upload, tức là để tất cả mọi người cùng xem, cùng dùng, tùy thích. Có phải của hắn đâu, mà hắn cho? Trên đời này, cái gì là của hắn? Có cái gì mà hắn không được cho? Hình ảnh được download và upload, là nhờ có Internet, có Facebook, có máy tính, có máy ảnh, và có hàng triệu người đằng sau tất cả những thứ ấy, hàng triệu năm ôm trọn những thứ ấy. Đi xin phép họ đi!

Bất kỳ điều gì tồn tại xung quanh mà ta được hưởng, quần áo, thức ăn, đồ dùng, phương tiện, tất cả đều được ai đó làm ra, rất nhiều ai đó trước ai đó nữa. Vấn đề của đại đa số, là sau khi xin phép, hoặc nói cám ơn, hoặc trả tiền, là xong – không còn việc đón nhận, chỉ còn việc xin/cho, mua/bán, sở hữu hay không sở hữu. Có ai nhận ra, trong hầu hết các trường hợp, lòng biết ơn đã bay đi cùng lúc với lời cám ơn?

Đây là chỗ dễ nhầm lẫn: có người sẽ nghĩ hắn khuyến khích việc ăn cướp. Chắc chắn lời cảm ơn sau khi nhận được cái gì là tốt đẹp và cần thiết rồi. Nhưng vấn đề nằm sâu hơn nhiều: người ta sợ đón nhận, bởi đón nhận thực sự đi kèm với lòng biết ơn thực sự. Ăn một bát cơm thực sự biết rằng người ta đã vất vả thế nào để làm ra hạt gạo. Nghe một bài hát thực sự biết rằng đằng sau đó là luyện tập vất vả, là cống hiến, là sáng tạo. Và trên tất cả, dưới tất cả, là sức sống, là sáng tạo của trời, đất, của nguồn gốc không gọi được tên, đem đến cái điều mà ta đang được nhận đây, ngay trước mắt ta. Và, lòng biết ơn thực sự đi kèm với sự cho đi. Bao nhiêu người đang còn giữ lòng biết ơn để biết thực sự đón nhận, thực sự cho đi?

Người ta sợ đón nhận như sợ hủi. Cho họ, họ cám ơn, họ trả tiền, là xong. Tưởng là xong, nhưng không xong: sự vô ơn bắt nguồn từ sợ hãi là con quỷ phá hoại khủng khiếp nhất. Hãy nhìn những quân buôn gian bán lận. Hãy nhìn bọn công tử nhà giàu. Hãy nhìn lũ sâu mọt tham nhũng. Còn ai phá hoại nhiều bằng bọn ấy? Chúng hoàn toàn vô ơn: chúng không biết tiền bạc của cải là ở đâu ra. Một nông dân đến bảo: cơm gạo anh ăn là do tôi trồng được, chúng cho người tống cổ ra đường ngay. Chúng ra sức, ra sức ăn, ăn, ăn, phá hoại, phá hoại, phá hoại. Tại sao? Vì chúng quá sợ sự đón nhận thực sự. Chúng sợ phải cảm thấy biết ơn, chúng sợ phải mang vác trách nhiệm, sợ phải cho ai cái gì. Nỗi sợ đã lặn sâu xuống tận đáy hồn chúng, tạo ra lực phá hoại dễ sợ nhất. Chúng, theo mọi nghĩa, đã xuống thấp hơn thú vật. Một con ong, hay một con bò, chắc chắn có lòng biết ơn hơn chúng, có ích hơn chúng.

Chúng đáng khinh bỉ, nhưng không đáng sợ, vì dễ nhận ra. Cái gì vi tế mới đáng sợ: sự vô ơn đã ăn rỗng đời sống thường nhật, của những người bình thường. Họ cho rằng chỉ cần không tham nhũng, không gian lận, không phá hoại, là đủ. Họ mua cái gì đều trả tiền đàng hoàng, nhận cái gì đều cám ơn đầy đủ. Nhưng sự vô ơn thì còn nguyên đó, khi mọi điều đều chỉ là trao đổi, trên bề mặt. Người ta trả tiền để vào resort, tắm biển, ngắm biển, ăn cá, không cần biết sự tồn tại của làng chài nhỏ bé ngay bên cạnh, những người đã chia xẻ biển và cá, cho họ. Thật dễ hiểu: việc nghĩ đến người khác sẽ phá hỏng sự thư giãn, sự hưởng thụ của họ. Việc cho đi, thậm chí, chỉ là nghĩ đến việc cho đi, làm cho họ thấy mất mát. Họ sợ hãi việc đó, đã đành. Nhưng cái đáng sợ nhất, luôn luôn, vẫn là cái không biết: họ không biết phải làm gì, phải đền ơn như thế nào. Cảm giác biết ơn, vì thế, nặng nề khủng khiếp, đến mức họ tránh đi được chừng nào, tốt chừng ấy.

Đón nhận, thực sự đón nhận, không có gì đáng sợ. Đón nhận đi cùng với biết ơn, với trách nhiệm, với ý thức cho đi, với sự tràn đầy ý nghĩa của đời sống. Khi download, bạn nói cảm ơn, nhưng không có lời cảm ơn nào bằng, hành động upload. Hãy tạo ra gì đó. Hãy nối mình vào dòng chảy sáng tạo bất tận, đó là ý nghĩa tối thượng của việc đón nhận thực sự.

*

Bây giờ, đến nỗi sợ đáng mỉa mai nhất, nhưng cũng khủng khiếp nhất, của con người: sợ tự do. Người ta sợ tự do hơn bất cứ gì trên đời.

Câu này hẳn là đồ cổ chính hiệu: tôi muốn tự do! Hãy cho tôi tự do, đừng ràng buộc tôi, đừng giam hãm tôi, đừng bắt ép tôi. Hãy cho họ tự do đi! 5 phút sau họ sẽ quỳ lạy van xin: ràng buộc tôi đi, giam hãm tôi đi, bắt ép tôi đi.

Phũ phàng khủng khiếp: không ai biết làm gì với tự do cả.

Iraq, nửa cuối 2003. Sau khi bị/được liên quân do Mỹ cầm đầu “giải phóng”, Iraq “tự do”. Người Iraq làm gì sau đó? Họ cướp bóc, chém giết, đốt thư viện, phá bảo tàng, mở kho vũ khí. Chia năm xẻ bảy phe nhóm, dựng tường bê tông, mìn nổ chậm gài khắp nơi. Iraq chìm trong ác mộng. Người ta bắt đầu, tìm mọi cách, thành lập chính phủ, thiết lập trật tự. Mãi cho đến hôm nay, vẫn chưa xong.

“Chính phủ”, “xã hội”, “luật pháp”, “đạo đức”, “văn hóa”, “tôn giáo”: những lớp tường thành con người dựng lên, từ buổi hồng hoang, và ngày càng củng cố thêm, để tự vệ, trước tự do. Cho họ tự do, họ sẽ hoang mang cùng cực. Tôi biết phải làm gì? Ai đó làm ơn nói cho tôi biết: cái gì là đúng, cái gì là sai, cái gì thì nên, cái gì thì không nên. Ai đó làm ơn chỉ cho tôi phải đi đường nào. Tôi thực sự không biết gì cả.

Thật lạ lùng. Con ong biết nó phải làm gì. Con bò cũng biết. Mọi sinh vật đều biết chúng phải làm gì, trừ những người sợ hãi. Chính vì không biết, nên họ làm loạn xà ngầu. Chính vì không biết, họ lại càng muốn kiểm soát mọi thứ. Họ quây nhau lại, bật sáng đèn lên: ngoài kia là tự do, nhưng cũng là đêm tối đáng sợ. Hãy cho tôi trú nhờ ánh đèn của anh, tôi sẽ gọi anh bằng ông chủ. Họ chẳng thà phụ thuộc, chẳng thà bị ràng buộc bắt ép, còn hơn đối diện với sự trống rỗng của tự do.

Ôi chao là sợ hãi. Nhìn xung quanh xem: biết bao là sợ hãi, dù người ta cứ nhe răng cười, để giấu sợ hãi đi. Ai cũng loay hoay tạo cho mình một đường ray, hoặc tìm đường ray có sẵn, tự biến mình thành toa tàu, rồi di chuyển: xình xịch, xình xịch. Vì là toa tàu, nên cứ trật đường ray, là tai nạn. Họ tin như thế, và đúng là như thế thật. Không ai dám trật đường ray. Nhìn xung quanh xem: một màu xám ảm đạm chết chóc của những đường ray.

Ai đó nói, tự do đi kèm với cô đơn. Điều đó chỉ đúng, trong giai đoạn đầu, hoặc với ai hiểu tự do ở nghĩa hẹp. Càng gần với tự do thực sự, sẽ càng ít thấy cô đơn. Tôi không cần anh ở bên tôi, để tôi bớt cô đơn. Lúc nào anh cũng ở bên tôi cả. Bên tôi còn có hoa, có cỏ, có ong, có gió. Bên tôi chưa từng bao giờ nhiều anh em bạn bè đến như vậy.

Tự do, là về với thủy chung. Tự do, là chân thật. Tự do, là hồn nhiên, là yêu thương, là sống tràn đầy cho và nhận, không nghi ngại, không đắn đo, hoàn toàn không sợ hãi.

*

Thật dễ vẽ tranh siêu thực về loài người: chẳng có gì là thực nữa cả. Sợ hãi bóp méo tất cả, chôn vùi và hủy diệt tất cả. “Tôi sẽ chỉ cho bạn thấy sợ hãi, trong một nắm cát” (T.S.Eliot)

*

Hắn không căm thù ai cả. Nhưng nếu phải chọn, hắn sẽ chọn căm thù những kẻ đang gieo rắc sợ hãi trong trường học. Không có hành động nào đồi bại xấu xa cho bằng, ngắt những mầm xanh đang lớn lên.

*

Sợ hãi là kẻ thù khốn kiếp nhất và mạnh mẽ nhất của đời sống. “Chỉ khi không sợ nữa chúng ta mới bắt đầu sống” (Dorothy Thompson)

*

“Chẳng có gì trên đời đáng để sợ. Chúng ở đó, để chờ được hiểu.” (Marie Curie)

Tại sao lại phải sợ? Không có đường rầy nào cả: nếu có, hãy phá chúng đi. Đừng đóng hộp mặt trời. Đừng ngắt mầm xanh. Hãy BIẾT. BIẾT sẽ xóa tan sợ hãi.

BIẾT bình yên đón nhận tự do

Tags: buon trong long, gai goi kien giang, mai mối online, huong dan tan gai tren facebook, phan mem tim ban, các trang web dành cho gay, trích đoạn tâm sự mộng cầm, app tính ngày tuổi của con, định mệnh anh yêu em hàn, làm sao để gây ấn tượng với con trai, di gioi hung tinh, gai goi ca mau, nằm mơ thấy phụ nữ đánh số mấy, những câu hỏi khiến con gái vui, đàn ông phai thế, trang tìm kiếm của hàn quốc, giới tính huỳnh lập, lần đầu ra mắt nhà bạn trai nên làm gì, sách nghệ thuật thấu hiểu tâm lý người khác, thơ về sự thất vọng, tìm bạn bốn phương u50 55.

Chuyển lên trên