gai ban hoa tien giang | Vietdate là trang web hẹn hò online phi lợi nhuận giúp các bạn dễ dàng tìm được nửa kia của mình trong Tìm người yêu, hẹn hò online, Tìm bạn bốn phương, kết bạn bốn phương, ehenho trực tuyến.

gai ban hoa tien giang - anh tan gai


Hãy yêu một cách chân thành rồi bạn sẽ được bù đắp bằng tình cảm chân thực nhất.

điều 17 của luật hôn nhân và gia đình năm 2000, gai ban hoa tien giang đăng ký hôn nhân

Mình không thể hứa thích cậu cả đời, mình chỉ cam đoan thích cậu bằng cả thanh xuân.

Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu vì rồi sau đó bạn sẽ cô đơn trong chính tình yêu ấy., gai ban hoa tien giang.

người đàn ông có bao nhiêu lít tinh trùng, tâm sự của những bà mẹ khâu eo tử cung.

Mỗi ngày sống bên nhau em cứ nghĩ mình yêu nhau chân thành thì anh cũng vậy.

gai ban hoa tien giang, Anh cũng đã từng là cuộc tình mà em luôn xem là tất cả, thế nhưng có lẽ đó chỉ là kỷ niệm mà em đành giữ trong tim.


Rau dền và tình yêu của tôi

Mẹ ngồi than thở với mấy bà hàng xóm. Anh chẳng muốn nghe nhưng giọng thiểu não của bà khiến anh không thể bỏ ngoài tai.

- Khổ cái thân tôi không cơ chứ, ngoài 70 rồi mà vẫn chưa có con dâu. Ngày thằng Ngọc đi du học về, tôi đã chắc mẩm sắp có cháu bế, thế mà…

Tiếng mẹ thở dài thườn thượt và tiếng bà Phương khẽ khàng khuyên giải:

- Việc gì mà chị phải lo. Cháu Ngọc vừa đẹp trai, hiền lành lại có công việc ổn đinh, thu nhâp khá. Em nói không phải nịnh chứ bây giờ cháu lấy đâu chả được vợ. Chỉ sợ anh bác sĩ kén chọn quá thôi.

Nghe bà Phương nhắc đến chức danh Bác sĩ của mình, anh giật thót…Y như rằng, mẹ đập tay vào đùi bôm bốp mà kể cái chuyện từ đời nào:

- Bác sĩ mới khổ đấy cô ạ. Ai đời, giới thiệu cho con bé giáo viên xinh ơi là xinh, thế mà nó nhìn người ta chằm chằm rồi khuyên đi thử máu vì nghi nhiễm viêm gan B…

Mọi người cười như vỡ lệnh, hình như bà Lan còn sặc sụa ho mãi. Anh vừa ngượng vừa bực mình với mẹ. Đã bảo chuyện tình cảm tự con lo lấy, thế mà mẹ lại đem ra thảo luận nhóm thế này. Rồi chỉ đến mai thôi, cả phố sẽ chỉ trỏ anh mà cười như nắc nẻ…

Anh tự nhìn lại bản thân, rõ ràng là không quá tệ. Nhưng chả hiểu sao, cứ đứng trước con gái, tay chân anh lại lóng nga loáng ngóng, run như cầy sấy, nói năng chẳng đâu vào đâu. Chợt nghĩ đến người bạn chuyên làm quân sự tình cảm trong nhóm, anh quyết định tham khảo ý kiến của hắn ngay lập tức.

- Alo?

- Ừ, tôi đây? Ông gọi mời cưới hả?

- Làm gì có ai mà cưới. Đang nhờ ông tư vấn đây.

- Rồi rồi, lại cái bệnh nhát gái chứ gì…

- Sao ông biết?

- Ai chẳng biết, đó đâu phải bí mật. Lần nào đến nhà ông chơi, bọn tôi chả được bác tâm sự chuyện ấy.

- Thế mới chết tôi chứ.

- Thôi nhá, bây giờ tôi đang có chút việc bận. Ông chỉ cần nhớ 3 điều vào cái đầu Bác học của ông thôi. Một là con gái rất thích nói chuyện về nội trợ, hai là gia đình và ba là triết lý sống. Cứ những đề tài như thế thôi, ông đã đủ tán chuyện cả buổi rồi. Thôi nhá…

- Ấy, từ từ đã, ông làm gì mà vội thế?

- Làm gì là thế nào? Thằng cu nhà tôi nó đang phá tan nát bàn phấn của bà xã đây này, kiểu này về là chết với bà ấy. Con ơi là con…

Tít…tít…tít

(Ảnh minh họa)

Nghĩ cũng lạ, cái thằng xấu trai, mồm mép tía lia mà sát gái nhất hạng. Chả thế mà bây giờ, trong khi anh vẫn còn một mình thì nó đã có đến 2 đứa nhóc xinh xắn, đáng yêu. Thôi kệ, ngày mai anh có lịch tham gia Vietdate rồi, bí quyết của nó chắc là dùng được. Nhưng anh hơi lo lắng vì với mỗi cô gái mình chỉ có 7 phút để gây ấn tượng. Làm sao để nói về cả 3 đề tài mà ông bạn vàng đã mách nước?

Ngày thứ 7 cũng đến, buổi hẹn anh chờ đợi được tổ chức tại một quán cà phê xinh xắn, trẻ trung. Trước giờ bắt đầu, anh khẽ lẩm nhẩm lại bài: Một là con gái rất thích nói chuyện về nội trợ, hai là gia đình và ba là triết lý sống…Đột nhiên, trước mặt anh xuất hiện nụ cười đáng yêu của một cô gái trẻ mặc váy hồng. Cầu trời cho nàng cũng tham gia buổi hẹn này!

Cầu được ước thấy. Bây giờ anh đang ngồi trước mặt nàng sau lần chuyển cặp thứ 3. Nhìn gần, trông nàng lại càng xinh đẹp và thân thiện hơn. Nhưng anh chỉ có 7 phút thôi, phải nói gì bây giờ? Tim đập thình thình, đầu óc bấn loạn, đột nhiên anh hỏi :

- Em à, em có thích ăn rau dền không?

Nàng có vẻ rất ngạc nhiên. Hai mắt mở to và đôi môi đang mỉm cười bỗng chúm lại. Sao thế nhỉ? Rau dền chả phải liên quan đến công việc nội trợ sao? Hơn nữa nó còn rất nhiều vitamin và khoáng chất, rất bổ và cũng dễ ăn…

- Không, em không thích lắm…

Thôi chết rồi, nàng không thích rau dền, vậy anh phải nhanh chóng chuyển sang đề tài thứ 2 thôi, là gia đình:

- À, em có anh trai không?

- Không ạ, em là con một…

Khổ thân anh quá, sao hỏi cái gì nàng cũng nói không thế này, phải làm sao bây giờ, phải làm sao? À, còn đề tài thứ 3 về triết lý…

- Nếu như em có anh trai, liệu anh ý có thích ăn rau dền không nhỉ?

Đúng lúc đó thì MC báo hiệu lượt chuyển bạn tiếp theo, anh thất vọng kinh khủng, chả còn tâm trạng nào nữa…

Thế mà, chỉ hai ngày sau, anh nhận được tin nhắn từ nàng, “Chàng ngốc đáng yêu – anh có muốn cùng ăn rau dền với em trai của em không?” – Yeah – Vietdate muôn năm.

những bài thơ hay về tình yêu buồn - gai ban hoa tien giang

Vietdate, Tìm người yêu, Tìm bạn bốn phương


Nghiem tuc lịch su chung thuy, gai ban hoa tien giang

Dù anh có thể hững hờ với tình cảm của em nhưng xin anh đừng cắt đứt mọi liên lạc, hãy để em biết anh vẫn còn ổn.

gai ban hoa tien giang, Chung thuỷ biết ie thương quan tâm chia se va lo lắng, Nghiem tuc lịch su chung thuy.

nguoi yeu cua ngan khanh, Hoà đồng, vui vẻ., mình làm cơ khí tại nhà..khung nhôm kính.., Giản dị, vui tính, hiền lành.

Hạnh phúc của anh chính là được nhìn thấy em mỗi ngày, cùng nhau cố gắng và cùng nhau mà thay đổi.

Trích: những dòng stt hay ý nghĩa.

“Tớ yêu cậu” được dùng trong mọi hoàn cảnh đặc biệt nhất, đắt nhất và lãng mạn nhất..

Tình yêu …Đôi lúc đừng tin vào lời nói.Hãy nhìn vào những nỗ lực và cỗ gắng mà người ấy đã làm vì bạn..

Chung thuỷ biết ie thương quan tâm chia se va lo lắng, muốn tìm người hiểu và yêu thương mình thật lòng và cùng nhau đi hết đoạn đường đời, gai ban hoa tien giang, dan ong fai the tap 12, đàn ông hiểu biết và ga lăng không một sáu chín tiếp là 438 và sáu không năm tư, đấy là số của em, anh nhé. Hãy gọi ngay để em khỏi cô đơn!!!, Cần tìm bạn gái có tính cách dịu dàng, cởi mở, yêu thương và biết yêu thương người thân, chung tình, không ham chơi, biết lo lắng cho tương lai, có công việc ổn định. :)) rất vui được làm quen với bạn nữ!!!.

gai di khach binh duong - gai ban hoa tien giang


i như trong thánh kinh: hôm nay trời nắng ấm. Và cũng i như trong thánh kinh: hôm nay hắn viết, về sợ hãi.

Người ta sợ gì nhất? Sợ chết, sợ mất mát, sợ dối trá, sợ tổn thương, sợ vô cảm? Có mười ba tỉ nỗi sợ. Nhưng hôm nay, hắn muốn mổ banh ba nỗi sợ cực kì tréo ngoe, cực kì tinh vi, cực kì khủng khiếp: sợ bình yên, sợ đón nhận, và sợ tự do.

*

Ai cũng gào lên hãy cho tôi bình yên! Tôi muốn được yên ổn! Ha! Hãy cho họ yên ổn, và 5 phút sau họ vứt ngay yên ổn vào thùng rác. Họ sợ bình yên như sợ hủi.

Hắn ở Huế, bạn đến nhà chơi bảo: Huế buồn quá anh ơi, chẳng có gì cả. (Có gì là có gì, mới được?) Một bạn khác, ở Sài Gòn, than thở: anh thật may mắn khi ra khỏi thành phố. Em ở trong này thật ngột ngạt khó chịu. Hắn hỏi: sao em không đến một nơi trong lành dễ chịu hơn? Bạn nói: Em cũng thích ở Nha Trang, hay Đà Lạt, nhưng em không biết làm gì ở những nơi như thế cả. (Làm gì là làm gì, mới được?)

Bình yên bị nuốt chửng, bị xa lánh, bị ghê sợ. Bởi bình yên, trớ trêu thay, bị nhàm chán, bị nhạt nhẽo ăn rỗng ruột. Bình yên, đối với đại đa số, chỉ còn là cái vỏ rỗng. Người ta sợ cái vỏ rỗng ấy lắm. Ngày qua ngày, người ta muốn LÀM gì đó, muốn CÓ gì đó, nhưng không biết phải bắt đầu thế nào, thực hiện ra sao, trong bình yên. Người ta chỉ có thể bắt đầu khi xung quanh bắt đầu trước: náo nhiệt lên, đông đúc lên, ồn ào lên đi, tôi không chịu nổi sự yên lặng này.

Thử chui vào óc một người thành phố: Hãy cho tôi tiếng còi xe và khói xe và mùi xăng xe – tôi có thể căm thù chúng nhưng tôi thèm chúng lắm. Hãy cho tôi mùi của cạnh tranh, vị của lừa đảo, lực kéo của tiền, của tình dục, của quyền lực, của trách nhiệm – tôi có thể ghê tởm chúng nhưng tôi thèm chúng lắm. Tôi cần lực kéo. Tôi cần lực đẩy. Tôi cần sự ồn ào chen lấn. Tôi biết làm gì nếu không có chúng?

Tôi tội nghiệp ơi, làm ơn nghe hắn nói và hiểu lời hắn: bình yên không trống rỗng. Bình yên nhẹ nhàng, dịu dàng và đầy đặn. Chỉ những người trống rỗng mới sợ bình yên.

*

Ai cũng gào lên hãy cho tôi! Cho tôi, cho tôi, cho tôi. Tôi muốn nhận cái này, tôi cần lấy cái kia, tôi không muốn bị thiệt thòi, tôi không muốn mất đi gì cả. Cứ cho họ đi, rồi sẽ thấy họ sợ việc đón nhận như sợ chó ghẻ.

Hôm trước có bạn hỏi, anh ơi cho em dùng cái hình này nhé? Cái hình, vốn được tải về từ một góc nào đó trên mạng, bây giờ, được hỏi xin phép dùng. Hắn biết nói gì bây giờ? Hắn đã download rồi upload, tức là để tất cả mọi người cùng xem, cùng dùng, tùy thích. Có phải của hắn đâu, mà hắn cho? Trên đời này, cái gì là của hắn? Có cái gì mà hắn không được cho? Hình ảnh được download và upload, là nhờ có Internet, có Facebook, có máy tính, có máy ảnh, và có hàng triệu người đằng sau tất cả những thứ ấy, hàng triệu năm ôm trọn những thứ ấy. Đi xin phép họ đi!

Bất kỳ điều gì tồn tại xung quanh mà ta được hưởng, quần áo, thức ăn, đồ dùng, phương tiện, tất cả đều được ai đó làm ra, rất nhiều ai đó trước ai đó nữa. Vấn đề của đại đa số, là sau khi xin phép, hoặc nói cám ơn, hoặc trả tiền, là xong – không còn việc đón nhận, chỉ còn việc xin/cho, mua/bán, sở hữu hay không sở hữu. Có ai nhận ra, trong hầu hết các trường hợp, lòng biết ơn đã bay đi cùng lúc với lời cám ơn?

Đây là chỗ dễ nhầm lẫn: có người sẽ nghĩ hắn khuyến khích việc ăn cướp. Chắc chắn lời cảm ơn sau khi nhận được cái gì là tốt đẹp và cần thiết rồi. Nhưng vấn đề nằm sâu hơn nhiều: người ta sợ đón nhận, bởi đón nhận thực sự đi kèm với lòng biết ơn thực sự. Ăn một bát cơm thực sự biết rằng người ta đã vất vả thế nào để làm ra hạt gạo. Nghe một bài hát thực sự biết rằng đằng sau đó là luyện tập vất vả, là cống hiến, là sáng tạo. Và trên tất cả, dưới tất cả, là sức sống, là sáng tạo của trời, đất, của nguồn gốc không gọi được tên, đem đến cái điều mà ta đang được nhận đây, ngay trước mắt ta. Và, lòng biết ơn thực sự đi kèm với sự cho đi. Bao nhiêu người đang còn giữ lòng biết ơn để biết thực sự đón nhận, thực sự cho đi?

Người ta sợ đón nhận như sợ hủi. Cho họ, họ cám ơn, họ trả tiền, là xong. Tưởng là xong, nhưng không xong: sự vô ơn bắt nguồn từ sợ hãi là con quỷ phá hoại khủng khiếp nhất. Hãy nhìn những quân buôn gian bán lận. Hãy nhìn bọn công tử nhà giàu. Hãy nhìn lũ sâu mọt tham nhũng. Còn ai phá hoại nhiều bằng bọn ấy? Chúng hoàn toàn vô ơn: chúng không biết tiền bạc của cải là ở đâu ra. Một nông dân đến bảo: cơm gạo anh ăn là do tôi trồng được, chúng cho người tống cổ ra đường ngay. Chúng ra sức, ra sức ăn, ăn, ăn, phá hoại, phá hoại, phá hoại. Tại sao? Vì chúng quá sợ sự đón nhận thực sự. Chúng sợ phải cảm thấy biết ơn, chúng sợ phải mang vác trách nhiệm, sợ phải cho ai cái gì. Nỗi sợ đã lặn sâu xuống tận đáy hồn chúng, tạo ra lực phá hoại dễ sợ nhất. Chúng, theo mọi nghĩa, đã xuống thấp hơn thú vật. Một con ong, hay một con bò, chắc chắn có lòng biết ơn hơn chúng, có ích hơn chúng.

Chúng đáng khinh bỉ, nhưng không đáng sợ, vì dễ nhận ra. Cái gì vi tế mới đáng sợ: sự vô ơn đã ăn rỗng đời sống thường nhật, của những người bình thường. Họ cho rằng chỉ cần không tham nhũng, không gian lận, không phá hoại, là đủ. Họ mua cái gì đều trả tiền đàng hoàng, nhận cái gì đều cám ơn đầy đủ. Nhưng sự vô ơn thì còn nguyên đó, khi mọi điều đều chỉ là trao đổi, trên bề mặt. Người ta trả tiền để vào resort, tắm biển, ngắm biển, ăn cá, không cần biết sự tồn tại của làng chài nhỏ bé ngay bên cạnh, những người đã chia xẻ biển và cá, cho họ. Thật dễ hiểu: việc nghĩ đến người khác sẽ phá hỏng sự thư giãn, sự hưởng thụ của họ. Việc cho đi, thậm chí, chỉ là nghĩ đến việc cho đi, làm cho họ thấy mất mát. Họ sợ hãi việc đó, đã đành. Nhưng cái đáng sợ nhất, luôn luôn, vẫn là cái không biết: họ không biết phải làm gì, phải đền ơn như thế nào. Cảm giác biết ơn, vì thế, nặng nề khủng khiếp, đến mức họ tránh đi được chừng nào, tốt chừng ấy.

Đón nhận, thực sự đón nhận, không có gì đáng sợ. Đón nhận đi cùng với biết ơn, với trách nhiệm, với ý thức cho đi, với sự tràn đầy ý nghĩa của đời sống. Khi download, bạn nói cảm ơn, nhưng không có lời cảm ơn nào bằng, hành động upload. Hãy tạo ra gì đó. Hãy nối mình vào dòng chảy sáng tạo bất tận, đó là ý nghĩa tối thượng của việc đón nhận thực sự.

*

Bây giờ, đến nỗi sợ đáng mỉa mai nhất, nhưng cũng khủng khiếp nhất, của con người: sợ tự do. Người ta sợ tự do hơn bất cứ gì trên đời.

Câu này hẳn là đồ cổ chính hiệu: tôi muốn tự do! Hãy cho tôi tự do, đừng ràng buộc tôi, đừng giam hãm tôi, đừng bắt ép tôi. Hãy cho họ tự do đi! 5 phút sau họ sẽ quỳ lạy van xin: ràng buộc tôi đi, giam hãm tôi đi, bắt ép tôi đi.

Phũ phàng khủng khiếp: không ai biết làm gì với tự do cả.

Iraq, nửa cuối 2003. Sau khi bị/được liên quân do Mỹ cầm đầu “giải phóng”, Iraq “tự do”. Người Iraq làm gì sau đó? Họ cướp bóc, chém giết, đốt thư viện, phá bảo tàng, mở kho vũ khí. Chia năm xẻ bảy phe nhóm, dựng tường bê tông, mìn nổ chậm gài khắp nơi. Iraq chìm trong ác mộng. Người ta bắt đầu, tìm mọi cách, thành lập chính phủ, thiết lập trật tự. Mãi cho đến hôm nay, vẫn chưa xong.

“Chính phủ”, “xã hội”, “luật pháp”, “đạo đức”, “văn hóa”, “tôn giáo”: những lớp tường thành con người dựng lên, từ buổi hồng hoang, và ngày càng củng cố thêm, để tự vệ, trước tự do. Cho họ tự do, họ sẽ hoang mang cùng cực. Tôi biết phải làm gì? Ai đó làm ơn nói cho tôi biết: cái gì là đúng, cái gì là sai, cái gì thì nên, cái gì thì không nên. Ai đó làm ơn chỉ cho tôi phải đi đường nào. Tôi thực sự không biết gì cả.

Thật lạ lùng. Con ong biết nó phải làm gì. Con bò cũng biết. Mọi sinh vật đều biết chúng phải làm gì, trừ những người sợ hãi. Chính vì không biết, nên họ làm loạn xà ngầu. Chính vì không biết, họ lại càng muốn kiểm soát mọi thứ. Họ quây nhau lại, bật sáng đèn lên: ngoài kia là tự do, nhưng cũng là đêm tối đáng sợ. Hãy cho tôi trú nhờ ánh đèn của anh, tôi sẽ gọi anh bằng ông chủ. Họ chẳng thà phụ thuộc, chẳng thà bị ràng buộc bắt ép, còn hơn đối diện với sự trống rỗng của tự do.

Ôi chao là sợ hãi. Nhìn xung quanh xem: biết bao là sợ hãi, dù người ta cứ nhe răng cười, để giấu sợ hãi đi. Ai cũng loay hoay tạo cho mình một đường ray, hoặc tìm đường ray có sẵn, tự biến mình thành toa tàu, rồi di chuyển: xình xịch, xình xịch. Vì là toa tàu, nên cứ trật đường ray, là tai nạn. Họ tin như thế, và đúng là như thế thật. Không ai dám trật đường ray. Nhìn xung quanh xem: một màu xám ảm đạm chết chóc của những đường ray.

Ai đó nói, tự do đi kèm với cô đơn. Điều đó chỉ đúng, trong giai đoạn đầu, hoặc với ai hiểu tự do ở nghĩa hẹp. Càng gần với tự do thực sự, sẽ càng ít thấy cô đơn. Tôi không cần anh ở bên tôi, để tôi bớt cô đơn. Lúc nào anh cũng ở bên tôi cả. Bên tôi còn có hoa, có cỏ, có ong, có gió. Bên tôi chưa từng bao giờ nhiều anh em bạn bè đến như vậy.

Tự do, là về với thủy chung. Tự do, là chân thật. Tự do, là hồn nhiên, là yêu thương, là sống tràn đầy cho và nhận, không nghi ngại, không đắn đo, hoàn toàn không sợ hãi.

*

Thật dễ vẽ tranh siêu thực về loài người: chẳng có gì là thực nữa cả. Sợ hãi bóp méo tất cả, chôn vùi và hủy diệt tất cả. “Tôi sẽ chỉ cho bạn thấy sợ hãi, trong một nắm cát” (T.S.Eliot)

*

Hắn không căm thù ai cả. Nhưng nếu phải chọn, hắn sẽ chọn căm thù những kẻ đang gieo rắc sợ hãi trong trường học. Không có hành động nào đồi bại xấu xa cho bằng, ngắt những mầm xanh đang lớn lên.

*

Sợ hãi là kẻ thù khốn kiếp nhất và mạnh mẽ nhất của đời sống. “Chỉ khi không sợ nữa chúng ta mới bắt đầu sống” (Dorothy Thompson)

*

“Chẳng có gì trên đời đáng để sợ. Chúng ở đó, để chờ được hiểu.” (Marie Curie)

Tại sao lại phải sợ? Không có đường rầy nào cả: nếu có, hãy phá chúng đi. Đừng đóng hộp mặt trời. Đừng ngắt mầm xanh. Hãy BIẾT. BIẾT sẽ xóa tan sợ hãi.

BIẾT bình yên đón nhận tự do

Tags: gai ban hoa tien giang, anh tan gai, điều 17 của luật hôn nhân và gia đình năm 2000, tim vo cho chong, đăng ký hôn nhân, những bài thơ hay về tình yêu buồn, người đàn ông có bao nhiêu lít tinh trùng, huynh hana, tâm sự của những bà mẹ khâu eo tử cung, nguoi yeu cua ngan khanh, dan ong fai the tap 12, gai di khach binh duong, bác sĩ tâm lý lương bao nhiêu, phuong cali usa mới nhất, tìm bạn gay có số điện thoại, call boy tien giang co hinh, tính giới hạn với mũ n, tim ban lam quen, chiến tranh tâm lý của trung quốc, bieu hien con gai thich con trai, tâm lý khách hàng sau khi mua sản phẩm.

Chuyển lên trên