mblog tam su | Vietdate là trang web hẹn hò online phi lợi nhuận giúp các bạn dễ dàng tìm được nửa kia của mình trong Tìm người yêu, hẹn hò online, Tìm bạn bốn phương, kết bạn bốn phương, ehenho trực tuyến.

mblog tam su - zalo gai hue


Yêu xa là mệt mỏi, là ghen tuông,… nhưng bước qua được là cả một bầu trời hạnh phúc.

khoa tâm lý học, mblog tam su cuộc chiến hôn nhân tập 2

Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình..

Nếu giữa chúng ta cách nhau một ngàn bước, chỉ cần em đi bước đầu tiên, anh sẽ đi chín trăm chín chín bước còn lại về phía em, mblog tam su.

quay len phu nu, tìm bạn nữ có số điện thoại.

Tôi là thế, lúc nào nụ cười cũng nở trên môi nhưng khi đêm về chỉ một mình và nước mắt cứ rơi..

mblog tam su, Phụ nữ là tấm gương phản chiếu hình ảnh của người đàn ông họ yêu..


Lạc quan lên em

Có một chàng trai yêu đơn phương một cô gái đến hai năm mà cô vẫn chưa nhận lời, nhưng chàng trai không hề nản lòng bởi người mà anh yêu là một cô gái rất xinh đẹp và hiền dịu. Cô chưa nhận lời không phải vì kiêu kì mà bởi vì trái tim chưa thật sự rung động. Chàng trai vẫn rất lạc quan.

Hãy yêu thương khi còn có thể

Phòng ở của chàng trai ở đối diện với cô gái. Một hôm cô đang làm việc trong phòng thì mất điện, cô gái mở cửa sổ ra nhìn, chàng trai đã lấy chiếc gương hình bầu dục lõm và chiếu thẳng ánh đèn pin ra rọi ánh sáng vào phòng để lấy ánh sáng cho cô. Khoảng một lúc sau thì cô đóng cửa phòng lại. Bạn của chàng trai rất tức giận nói rằng: cô làm thế là không tôn trọng sự cố gắng của người khác, nhưng đáp lại, chàng trai ấy chỉ cười và vui vẻ đáp: “Đâu có! Tôi thấy cô ấy làm thế là vì tôi đấy chứ, nếu cô ấy không đóng cửa sổ lại thì tôi sẽ đứng nhìn cô ấy suốt cả đêm và như thế thì hại sức khỏe lắm, cô ấy lo cho tôi mà”.

(Ảnh minh họa)

Một lần khác, cô gái định bước chân từ phòng làm việc ra về, lúc đó trời tối muộn, cô là người cuối cùng rời văn phòng, bỗng chiếc xe máy giở chứng không thể nổ được, xung quanh không có một cửa hàng sửa xe nào. Cô gái lấy số điện thoại ngập ngừng nhắn cho chàng trai, nhưng vì cô chưa bao giờ nhắn nên cô gửi tin nhắn trống. Nhận được tin nhắn, ngay lập tức chàng trai chạy đi đến nhiệm sở đón cô, cậu bạn bực bội chạy theo hỏi: “Cậu điên sao? Cô ta đang trêu đùa cậu mà. Nếu cô ấy cần, cô ấy đã gọi cho cậu”. Chàng trai cười và nói: “Vậy thì cậu chưa bao giờ thực sự hiểu một người con gái, tin nhắn của cô ấy gửi trống để tôi có thể điền bất cứ điều gì mà tôi muốn. Oh yeah! Tôi đón cô ấy đây!”.

Chàng trai đã chạy vụt đi, và đúng như lời chàng trai nói, cô đang đợi chàng đến đón. Sự thấu hiểu và nụ cười lúc nào cũng nở trên môi của chàng trai đã làm cô thật sự rung động, cô nhận lời yêu anh chàng lạc quan đó. Họ đã có một đám cưới hạnh phúc.

Lấy nhau rồi, khi có con, đôi lúc những mâu thuẫn và mệt mỏi làm cho cô gái chán chường. Rồi cô mang thai, ốm nghén, những trải nghiệm kinh hoàng làm cho bà mẹ trẻ xanh xao, vàng vọt. Cô khóc, tủi thân vì không ăn được gì cho con khỏe. Chồng ôm cô vào lòng và nói: những người nghén càng nặng thì con càng khỏe, không lo sảy thai.

Chả biết anh kiếm thông tin đó từ đâu, nhưng làm cho cô vững tin hơn rất nhiều. Cô sinh con an toàn. Nhưng bé được khoảng 5 tuổi thì hai vợ chồng anh phát hiện ra con mắc chứng khó đọc. Cô tuyệt vọng. Anh ôm vợ vào lòng và nói: “Đừng nghĩ thế, em! Con mình đặc biệt chứ không khác biệt”. Rồi anh kéo cô đi tham gia những lớp học về cách giúp đỡ con. Bây giờ con trai anh đã là một họa sĩ, và anh đã già. Nhưng cô chưa bao giờ hết biết ơn anh vì sự lạc quan luôn sẵn có.

Đó là một bộ phim, và những tình tiết đã được chắp nối. Tôi không nhớ được chính xác lắm. Nhưng nghị lực và sự lạc quan của anh chàng đã giúp anh có tất cả: tình yêu, gia đình, con cái và hạnh phúc đến trọn đời. Nhìn hạnh phúc của họ, có lẽ tất thảy mọi người đều ghen tị, nhưng nhìn những gì mà chàng trai đã nỗ lực làm, có lẽ mọi người sẽ ít có sự lạc quan được đến vậy.

Để kết lại, tôi muốn trích dẫn câu nói của David Baird: “người lạc quan nói: luôn có một tia sáng ở cuối đường hầm. Còn người bi quan nói: “chắc chắn có một đoàn xe lửa sắp đâm thẳng vào chúng ta”. Bạn muốn chọn tia sáng hay đoàn xe lửa? Hãy tự trả lời nhé!

bảo bình nam và song ngư nữ - mblog tam su

Vietdate, Tìm người yêu, Tìm bạn bốn phương


Hợp ý, mblog tam su

Thành thực mà nói thì CHẲNG CÓ AI SỢ YÊU..

mblog tam su, chu đáo biết wan tâm mọi người, Hợp ý.

anh hai hat rong, luôn biết thông cảm và chia sẽ, Vui vẻ hòa đồng ít nói sống nội tâm, Cái gì cũng không sợ chỉ sợ không có người lo.dù giàu hay nghèo ngày 3bữa. Tiền đủ tiêu la ok..

Đã có lúc nhớ người ấy đến vô cùng, muốn gặp người ấy vô cùng.

Sợ nhất là khi mình lấy hết dũng cảm để nhắn tin cho người ấy nhưng rồi vẫn chỉ là sự im lặng hay những câu trả lời hời hợt.

Go to sleep, don’t wait anymore.

Chắc cậu không bao giờ hiểu được vì sao tôi ngoảnh mặt lại với cậu, không phải vì ghét mà là trái tim làm tôi khó thở.

chu đáo biết wan tâm mọi người, Thần thái, mblog tam su, rien mot goc troi, Chân thành .biết trân trọng .và ga lăng, đơn giản.

tim gai de choi - mblog tam su


Lần đầu tiên lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y. Chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.

Ngay sau khi thi xong môn đầu tiên, hai đứa kéo nhau ra quán cạnh trường kêu hai dĩa cơm sườn. Cầm cái muỗng, cái nĩa để ăn cơm dĩa mà cứ lọng cọng. Ăn hết dĩa cơm, uống cạn mấy ly trà đá tự múc ở trong cái xô để ở góc quán mà bụng vẫn trống không. Nhỏ lớn ở quê khi nào đi đâu xa thì cơm đùm cơm bới mang đi theo chứ có khi nào ăn cơm tiệm để mà biết kêu cơm thêm. Kêu thêm dĩa nữa thì không dám vì sợ không đủ tiền ăn cho ngày mai, ngày kia… Ngó quanh ngó quất, thấy bàn nào cũng để một nải chuối, mọi người ăn xong cứ thuận tay bẻ, người một trái, người hai trái. Thế là hai đứa sáng mắt, chuối này chắc người ta cũng cho không như trà đá. Vậy là, chỉ một loáng nguyên cả nải chuối để trên bàn chỉ còn đống vỏ.

Khi tính tiền, thấy phụ quán cứ đếm đi đếm lại mấy cái vỏ chuối để trên bàn rồi nhìn chằm chằm, thi thoảng lại liếc qua bà chủ quán đang đứng gần đó cười mím chi thì đâm lo. Không biết tiền mang theo có đủ để trả không.

Nhìn hai đứa gom từng đồng bạc để bỏ lên bàn, bỗng nhiên chủ quán bước lại. Thôi, tính hai dĩa cơm thôi. Phần chuối chắc là không biết có tính tiền nên lỡ ăn chị không tính. Ngày mai ăn có thiếu thì cứ kêu cơm thêm mà ăn, để bụng đói không làm bài được đâu.

Chỉ có nải chuối, cho thấy tính cách người Sài Gòn.

Cuộc sống không thẳng tắp. Bon chen lên Sài Gòn không phải lúc nào cũng dễ kiếm tiền. Cũng trong những năm thập niên 1980, có lần, tôi thử sức mình với nghề đạp xích lô. Mượn chiếc xe của ông chú vào buổi sáng, lúc ấy chú cho xe ở nhà để ngủ sau một đêm chạy mối chở hàng. Lần đầu tiên chạy xích lô chỉ có chạy xe không từ bên này sang bên kia cầu chữ Y đã muốn hụt hơi. Thế nhưng vẫn ráng vì trong túi không còn tiền. Chạy lòng vòng Sài Gòn cả tiếng đồng hồ, ngang qua rạp Quốc Thanh (đường Nguyễn Trãi), thấy một đôi nam nữ đi ra, tay ngoắt, miệng kêu: Xích lô!

Luồn tay kéo thắng ngừng xe lại hỏi: Anh chị đi đâu?

– Cho ra bến xe Miền Tây. Nhiêu?

Dân miền Đông mới lên Sài Gòn tập tành chạy xe kiếm sống, biết bến xe Miền Tây đâu mà cho giá. Thôi đành chơi trò may rủi: Dạ, em mới chạy xe chưa rành đường, anh chị chỉ đường em chở. Tới đó cho nhiêu thì cho.

Tưởng không biết đường thì người ta không đi, ai dè cả hai thản nhiên leo lên. Người con trai nói: 15 đồng mọi khi vẫn đi. Cứ chạy đi tui chỉ đường.

Sức trẻ, thế mà vẫn không chịu nổi đường xa, đạp xe chở hai người từ rạp Quốc Thanh đến chân cầu Phú Lâm thì đuối, liệu sức không thể nào qua khỏi dốc cầu đành tính chước bỏ của chạy lấy người. Xuống giọng: Em mới chạy xe, đi xa không nổi. Anh chị thông cảm đi xe khác giùm.

Ai ngờ người con trai ngoái đầu lại: Tui biết ông đuối từ hồi nãy rồi. Thôi leo lên đằng trước ngồi với bà xã tui. Đưa xe đây tui đạp cho. Tui cũng từng đạp xích lô mà!

Thế là, vừa được khách chở, lại vừa được lấy tiền. Không phải 15 đồng mà tới 20 đồng.

Chắc cũng chỉ có người Sài Gòn mới khoáng đạt như vậy!

Người Sài Gòn tốt bụng, chia sẻ không từ những chuyện cá biệt, người nơi khác vào Sài Gòn hỏi đường thật dễ chịu. Già trẻ lớn bé, gặp ai hỏi người ta cũng chỉ dẫn tận tình. Có nhiều người còn bỏ cả công việc để dẫn kẻ lạc đường đi đến đúng địa chỉ cần tìm. Có những địa chỉ nhiều người hỏi quá, thế là người Sài Gòn nghĩ cách viết hoặc bỏ tiền ra đặt làm một cái bảng đặt bên lề đường, gắn vào gốc cây. Đôi khi, kèm theo một câu đùa, câu trách rất Sài Gòn ở cái bảng này khiến ai đọc cũng phì cười. Như cái bảng viết trên nắp thùng mốp trên đường Sư Vạn Hạnh mới đây: “Bà con nào đi photo thì qua bưu điện bên đường. Hỏi hoài mệt quá!”

Đi xe ôm, taxi, gặp đúng dân Sài Gòn thì mười người hết chín không lo bị chặt chém, vẽ vời. Đôi khi, kêu giá là vậy, nhưng khách không có tiền lẻ hoặc hết tiền người ta còn bớt, thậm chí cho thiếu mà không cần biết khách ở đâu, có trả hay không. Với người Sài Gòn, đó là chuyện nhỏ.

Ở Sài Gòn, cho tới bây giờ vẫn còn nhiều nhà để một bình nước suối trước nhà kèm thêm một cái ly, một cái bảng nước uống miễn phí. Và bình nước này không bao giờ cạn, như lòng tốt của người Sài Gòn.

Có người đã phát hiện, khi bạn chạy xe trên đường phố Sài Gòn, nếu có ai đó chạy theo nhắc bạn gạt cái chân chống hay nhét lại cái ví sâu vào túi quần thì đích thị đó là người Sài Gòn.

Tags: mblog tam su, zalo gai hue, khoa tâm lý học, loi bai vung troi binh yen, cuộc chiến hôn nhân tập 2, bảo bình nam và song ngư nữ, quay len phu nu, gai goi quân 9, tìm bạn nữ có số điện thoại, anh hai hat rong, rien mot goc troi, tim gai de choi, giấy xác nhận tình trạng hôn nhân mới nhất, bói tuổi kết hôn, hợp đồng hôn nhân 100 ngày sstruyen, những địa điểm vui chơi ở vũng tàu, bài tập nhận định hôn nhân gia đình, le nhung - dating viet nam, môi giới hôn nhân tại tphcm, xem tử vi tuổi tý năm 2017, đào tạo tâm lý học ngắn hạn.

Chuyển lên trên