phe but ket ban | Vietdate là trang web hẹn hò online phi lợi nhuận giúp các bạn dễ dàng tìm được nửa kia của mình trong Tìm người yêu, hẹn hò online, Tìm bạn bốn phương, kết bạn bốn phương, ehenho trực tuyến.

phe but ket ban - tinh la tinh co don


I love you like life, do you know why? Cause you are my life.

phụ nữ có bao nhiêu trứng, phe but ket ban tâm sự đời tôi lưu trúc ly

Hãy yêu cuộc đời nhiều hơn thay vì cứ thù ghét một ai đó.

Sống chân thật đôi khi cũng khiến bạn chịu nhiều thiệt thòi. Nhưng dối trá là khiến bạn trở thành kẻ xấu., phe but ket ban.

hinh dog tinh yeu, anh dan ong.

Không phải cứ yêu thật nhiều, cho đi thật nhiều là người đó mãi ở bên.

phe but ket ban, Có lẽ nên dừng lại thôi Yêu làm gì khi người ta không yêu mình Có lẽ phải buông tay thôiĐã quá xa để níu giữ lấy bàn tay ai đó.


Tình yêu đâu chỉ nói suông (phần 1)

Tôi cuốn mình theo những mối tình vụn vặt không tên. Tôi không cần biết họ có yêu tôi không, chỉ cần biết họ làm tôi vui và làm lấp đi khoảng trống trong tim mình.

Hãy là một cô gái chủ động

Hơn 2 năm không liên lạc, hôm nay biết tin anh về nước, tôi không biết lòng mình nên vui hay buồn nữa. Cảm giác của tôi lúc này bồi hồi khó tả vô cùng. Cầm điện thoại đi lại trong phòng không biết có nên gọi cho anh không? Cũng chẳng biết anh đã thay số điện thoại chưa nữa, đã bao lâu thế rồi cơ mà. Tôi cũng mơ hồ không rõ liệu khi tôi gọi tới ở đầu dây bên kia có câu hỏi đầy lạ lẫm “Ai đấy! Nam đây?” Đầu óc tôi đầy rẫy những hoang mang, bởi tôi sợ nhiều thứ…

Gặp anh rồi liệu tôi có dám đứng trước mặt anh không? Sau những gì tôi đã làm, những gì anh đã chịu tổn thương vì tôi? Tôi quả thực không xứng… tôi lấy tư cách gì mà đòi gặp lại anh? Và anh có lý do gì phải vẫy tay chào hỏi khi nhìn thấy tôi cơ chứ? Giữa hai chúng tôi còn mối quan hệ gì nữa đâu? Một lâu đài cát vun đắp bao lâu cuối cùng cũng chỉ mất chưa đầy một phút để những con sóng tạt đổ, và tình yêu… thì cũng giống như vậy…
Tôi mở chiếc đồng hồ mà tháng trước mình đã mua để tặng anh trong ngày hôm nay. Nhưng rồi tôi vẫn lại không đi, lý do thì nhiều vô kể. Thôi, coi như số mày không tốt, đành để mày ngủ một giấc dài trong chiếc hộp âm u này vậy. Rồi tôi cất nó vào trong ngăn kéo, trong lòng tự hỏi không biết đến khi nào nó mới lại được lôi ra…

(Ảnh minh họa)

Trước kia khi tình yêu của chúng tôi vẫn diễn ra một cách êm đềm và đẹp đẽ. Nhưng một người ở Việt Nam, một người lại ở tận London. Tôi dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ bé có trái tim yếu đuối, sợ bị cô đơn, sợ sự xa cách. Một tình yêu không được vun đắp tình cảm thường xuyên liệu có được bền vững. Tôi bắt đầu nghi hoặc tình yêu của mình. Rằng liệu tôi có đợi anh được sau 3 năm không gặp? Rồi ở bên đó tận 3 năm, liệu hình bóng tôi có đủ sức níu kéo chút tình yêu ít ỏi trong trái tim của một người đàn ông??

Không… Tôi không dám chắc… Tình yêu giữa chúng tôi liệu có đủ mãnh liệt để kéo dài 36 tháng? Nếu sau khoảng thời gian đó, chúng tôi chia tay… thì tôi sẽ như thế nào? Khi đó tôi 24 tuổi, liệu còn biết đến tình yêu là gì nữa không? E rằng lúc đó trái tim của tôi đã trở nên chai sạn rồi.

- Hôm nay em thi tốt chứ? Có làm bài được không?

- Cũng tạm, Tôi uể oải trả lời anh qua headphone

- Sao thế? Em làm không tốt à! Giọng anh trở nên lo lắng

- Chắc qua thôi anh ạ! Em nhớ anh quá! Còn bao lâu nữa hả anh?

- 35 tháng nữa em yêu ạ! Anh cũng nhớ em lắm!

- Anh nói dối, ở bên ấy mấy cô Tây chẳng nhẽ anh tệ đến mức không lọt được vào mắt xanh cô nào?

- Em đùa anh đấy à? Có mà tại anh không màng gì tới mấy cô đó ấy. Có em là đủ, anh không đòi hỏi gì hơn nữa

- Anh chỉ giỏi nịnh, mà anh nói thử xem, anh yêu em chứ?

- Hỏi vớ vẩn

- Thì anh cứ trả lời đi

- Tất nhiên là có, thế mà cũng phải hỏi. Em thật là…

- Vậy anh hứa sẽ đợi em chứ? À không, ý em là anh sẽ chỉ yêu mình em bây giờ và mãi mãi chứ? Chúng mình sẽ kết hôn phải không?

- Đúng thế, em có cần anh nghĩ luôn tên con chúng mình không?

Thế rồi, chúng tôi lại bàn bạc chuyện về tương lai. Bàn xem sẽ chụp ảnh cưới ở những đâu, tổ chức hôn lễ chỗ nào, đặt bao nhiêu bàn… Rồi sau khi lấy nhau chúng tôi sẽ phân chia công việc ra sao… nghĩ tới chuyện đó thôi là hai đứa chúng tôi đã thấy phấn chấn lắm rồi. Những câu chuyện đó giúp chúng tôi thêm tin tưởng vào tình yêu và tương lai của cả hai hơn. Tôi sẽ cố gắng duy trì tình yêu tốt đẹp ấy. Anh đẹp trai, điều kiện tốt, học vấn lại cao, tôi chẳng còn mơ ước gì cao sang hơn nữa. Anh yêu tôi và tôi yêu anh, trong bối cảnh và thời gian này thì như vậy là đủ. Hãy cứ yêu nhau như mai là ngày tận thế đi!

Nhưng tình yêu đâu cứ chỉ nói yêu nhau suông thôi là đủ? Tôi nhớ cái cảm giác hạnh phúc thời mới yêu, những cái nhìn âu yếm và những cái ôm thật chặt anh dành cho tôi. Khoảng thời gian ấy thật đẹp biết mấy, lãng mạn biết mấy. Tôi cất nó vào trong cuốn nhật ký để có thể tưởng nhớ lại mỗi lần nghĩ về anh. Khi đó tôi như một nàng công chúa đang đắm mình vào trong một rừng hồng thơ mộng.

Tạm gác lại chuyện của quá khứ, tôi gấp cuốn nhất ký của mình lại. Tôi nhớ anh biết mấy mà lại chẳng thể làm được gì. Dạo thời gian này anh bận ôn thi, có lẽ phải thức đêm làm bài tập rồi sáng ra lại vùi mình vào trong đống sách vở trên thư viện trường. Có lẽ tôi lúc này trong trái tim anh bé nhỏ như một hạt cát, còn trái tim tôi đang thực sự trống rỗng biết chừng nào…

Tôi là một đứa con gái vô tư và chẳng thể nào nhốt mình trong sự gò bó của cũi lồng tình yêu. Đến con chim bị nhốt lâu trong lồng còn muốn được giải thoát, được bay lên bầu trời cao rộng kia vậy thì lý do gì mà tôi lại không thể tự do khi không có anh bên cạnh? Tôi muốn được gặp gỡ người khác để lấp đầy đi nỗi cô đơn liệu có gì là sai trái? Suy cho cùng họ cũng vẫn chỉ là người thay thế, còn anh mới thực sự là người tôi yêu. Tôi ở bên họ nhưng trái tim tôi có anh, trái tim tôi yêu anh… có lẽ là được, có lẽ là không sao. Biết đâu ở nơi trời Tây xa xôi kia anh cũng đang làm như thế?
Tôi cuốn mình và trong những mối tình vụn vặt không tên. Tôi không cần biết họ có yêu tôi không, chỉ cần biết họ làm tôi vui và làm lấp đi khoảng trống trong tim mình.

Bẵng đi một thời gian dài tôi với anh không online chat chit với nhau nữa. Có lẽ giờ đây anh đang tất bật với những đống kiến thức đồ sộ của mình, còn tôi thì bận rộn với những cuộc vui không bến đỗ. Tôi gần như quên đi sự xuất hiện của anh trong cuộc đời mình. Tôi hết nhớ rồi lại trách anh tại sao lại rời bỏ tôi mà đi tới một nơi xa xôi như vậy. Sắp sinh nhật tôi rồi, liệu anh có còn nhớ không? Nhẫn đôi anh mua sinh nhật tôi năm trước, liệu vẫn còn trên tay anh?

Tôi tháo chiếc nhẫn anh trao thả vào ly rượu, nó sủi bọt…

Liệu tình yêu của tôi có khi nào tan luôn vào trong ly rượu đó không?

Vẫn biết rằng tình yêu thì không màng khoảng cách. Nhưng khoảng cách nào có thể giữ vững được tình yêu?

Sinh nhật tôi, vẫn như thường lệ anh ta dẫn tôi đi Bar, vẫn nốc rượu say khướt, vẫn nhảy nhót loạn xị cùng tiếng nhạc xập xình. Từ lúc nào mà tôi trở nên sa đọa đến thế này vậy? Lý do gì khiến tôi trở thành một con người khác như bây giờ? Phải rồi, là anh… Chính anh. Tôi loạng choạng chỉ tay vào anh ta nói.

- Tại sao chứ? Yêu đương mà thế này à. Vì ai mà em lại biến ra thế này?

Tôi khóc, lần đầu tiên tôi khóc vì nhớ anh. Ngày này năm trước anh và tôi ở bên nhau,cùng thổi nến, cùng cắt bánh… trên những trang nhật ký chứa đầy những cung bậc cảm xúc ngọt ngào, vậy sao 365 ngày sau nó lại tồi tệ đến thế? Xa anh, tôi quên mất lý tưởng sống của mình. Xa anh, tôi dường như đánh mất hết đi mọi thứ… phải, tất cả mọi thứ.

- Em sao thế? Em say rồi, để anh đưa em về…

Rồi tay tôi quàng lên vai anh ta, bước những bước đi vụng về, chuệnh choạng, con tim lạnh ngắt vì băng giá. Rốt cuộc, tôi vẫn không quên được anh. Rốt cuộc, tôi vẫn không thể ngừng yêu anh. Và rốt cuộc với tôi, anh vẫn là tất cả. Người đang dìu tôi đi đâu có chút ý nghĩa và vị trí gì trong trái tim tôi chứ? Chỉ là một kẻ thay thế không hơn. Tôi đúng là một con đàn bà lả lơi và mất dạy… Tôi cứ tự sỉ vả bản thân mình suốt quãng đường về nhà. Nếu ở bên kia anh biết tôi thế này có lẽ anh thất vọng lắm, liệu điều đó có khiến anh ngừng yêu tôi không?

Về tới cửa nhà, trước mặt tôi là gương mặt lạnh ngắt của anh cùng một bó hoa hồng đỏ thắm. Tôi giật mình tỉnh lại quên rằng trước đó mình đã từng mê man trong cơn say. Tôi lúng túng không biết phải giải thích với anh ra sao với cảnh tượng bây giờ. Anh lạnh lùng quay lưng còn tôi quay ra cố gắng cầu xin anh dừng lại.

- Anh nghe em giải thích đã…

Anh im lặng một hồi nhưng rồi lại bước đi- đó là một điều đáng sợ vô cùng. Tôi như một cơn gió mỏng manh đang cố gắng níu giữ một dám mây đang chứa đầy tức giận. Nhưng một chút hy vọng cũng không hề có. Anh vĩnh viễn biến mất trong màn đêm hôm đó- vào ngày sinh nhật tôi. Anh đi như chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi vậy.

Người ta nói hạnh phúc nhất là trong ngày sinh nhật của mình có người yêu mình bên cạnh, còn tôi lại là một kẻ đau khổ nhất trên đời.
Tôi liệu còn mặt mũi nào để nói chuyện với anh không? Anh đã ngồi máy bay nửa ngày chỉ muốn dành cho tôi một món quà sinh nhật bất ngờ. Còn tôi, buông lơi bên một người đàn ông khác trước mặt anh. Tôi như một con mèo ăn vụng bị chủ nhân bắt gặp để rồi không bao giờ dám ngước mặt lên đối diện với chủ nhân.

lam quen con gai - phe but ket ban

Vietdate, Tìm người yêu, Tìm bạn bốn phương


Cần một người biết quan tâm,chia sẽ buồn vui trong cuộc sống,nói năng nhỏ nhẹ,biết hiếu thảo với cha mẹ……, phe but ket ban

Có thể mọi vật thay đổi theo tự nhiên, thế nhưng anh chắc chắn tình cảm dành cho em thì vẫn một lòng.

phe but ket ban, Bạn gái hiền, vui vẻ …, Cần một người biết quan tâm,chia sẽ buồn vui trong cuộc sống,nói năng nhỏ nhẹ,biết hiếu thảo với cha mẹ…….

tim ban gai co sdt lam quen, Nhận biết sau, song gian di va hoa dong voi moi nguoi, Chân thật và quan tâm.

I’d give up my life if I could command one smile of your eyes, one touch of your hand.

Đây sẽ là lần cuối cùng anh quan tâm đến em, khóc vì em và từ giờ điều đó sẽ không xảy ra nữa, ngừng yêu thương!.

Từ ngày yêu em cho đến giờ, chưa bao giờ anh ngừng nhung nhớ về em.

Anh đang nhớ em! Thực sự rất nhớ!.

Bạn gái hiền, vui vẻ …, Sống nội tâm, phe but ket ban, chỉ là quan hệ hôn nhân tập 7 thuyết minh, Chan thanh, hieu biet, biet doi nhan xu the, biet yeu thuong. chia se va lanh nghe. sdt ---1373772.

cau lac bo lam quen tphcm - phe but ket ban


Cũng lâu không gặp, hôm bữa tôi nhắn tin hỏi thăm bà chị mình:

– Chị ơi, chị đang ở đâu?

– Công ty

Định nhắn hỏi thăm thêm vài câu nữa tự nhiên nghe bả trả lời cụt ngủn cái mất hứng luôn.

Bà chị tôi là vậy, lần khác bả “mét xịt”:

– Em lấy cho chị khoảng 10 vé đi xem So You Think You Can Dance được không?

– Chuyện nhỏ, chị đợi em tí xíu nhé!

– Ừ.

Nghe bả “Ừ” cái muốn hết động lực luôn. Có điều tôi hiểu tính bả nên cũng chẳng trách. Nhưng đây cũng là một loại bệnh phổ biến, nó âm ĩ, nó lan truyền, nó phá hủy mối quan hệ, nó làm mất đi thiện cảm, nó biến chúng ta xấu xí đi trong mắt mọi người, dù đôi khi ta vô tình không biết. Nó có tên: NHẠT!

Hôm bữa tôi hỏi con nhỏ đệ tử, là một người mẫu:

– Em và bạn trai thế nào rồi?

– Dạ chia tay rồi anh.

– Sao lại chia tay?

– Đơn giản là vì anh ấy quá NHẠT

Hồi còn đi làm thuê, có một lần vì bệnh nên tôi phải viết một “bức tâm mail” gửi sếp để xin nghỉ một buổi. Reply lại, ông sếp chỉ ghi đúng một chữ:

“Ừm”

Có thể sếp bận rộn, nên sếp kiệm lời, cũng có thể sếp muốn tỏ ra “quyền lực” với nhân viên mình, nên sếp hát bài “không cảm xúc”.

Mà không phải chỉ một lần, mà rất nhiều lần. Nhắn tin trên điện thoại, hay chat trực tiếp trên Yahoo ổng cũng thế. Không lâu sau, tôi quyết định… cho ổng thôi việc. Tôi ghét mấy người nói chuyện NHẠT!

Có lẽ các bạn sẽ hỏi, bệnh này có thể chữa khỏi không?

– Hoàn toàn có thể!

Thế chữa bằng cách nào?

– Nhạt thì mình nêm mắm, nêm muối, nêm hành tiêu tỏi ớt xì dầu bột ngọt vô… là hết nhạt chứ gì.

Hổng hiểu, thầy có thể nói rõ hơn không?

Đơn giản lắm, ví dụ nhé:

– Thay vì nói “Ừ” hãy nói là “Ừa”. Thay vì nói “ok” hãy “ố kề”. Chỉ cần thay đổi chút xíu thôi, bạn có thấy cảm xúc của nó sẽ khác đi không.

Chưa hết đâu, các bạn có thể nêm thêm một chút nữa cho nó đậm đà hơn. Tôi hay nói chuyện đại loại thế này.

Học trò nhắn:

– Thầy ơi, hôm nay em mệt cho nghỉ học một buổi nha:

Thay vì trả lời “ok”, tôi sẽ nói:

– Ố kề, nhưng em ở đâu để tui kêu lớp mua hương đèn qua thăm. Nếu em muốn có thêm kèng trống cho xôm tụ thì báo ^^

Nghe xong nhỏ muốn hết bịn luôn.

Vợ nhắn:

– Anh ơi, tí dạy về ghé mua cho em một trái dừa để kho thịt nha:

Thay vì: “Ừ”, tôi trả lời:

– Chuyện nhỏ, mua cả cây dừa về cho em còn được chứ đừng nói trái dừa ^^.

Tối đó, tui hết ngủ!

Nhân viên nhắn:

– Sếp ơi, em xin lỗi, vì em đã hứa là hôm nay xong nhưng vì gia đình có chuyện đốt xuất nên em xin đến mai gửi báo cáo nha.

Thay vì: “Uhm”, tôi trả lời:

– Okey, không có gì đâu cưng, lần sau nếu mà vậy nữa là… nát đít!

Lần này thì nhỏ nhắn lại: “Vâng, đít này thuộc về anh”. Quỷ sứ gì đâu không á!

Đúng là quả quýt dầy có móng tay nhọn, móng tay nhọn thì có đồ cắt móng tay.

Tóm lại, cứ như thế, rất đơn giản, các bạn hoàn toàn có thể làm được. Chỉ cần nêm nếm thêm một vài câu chữ thì cảm xúc nó sẽ khác. Người nghe sẽ có nhiều cảm tình hơn với bạn.

Nhớ đó, lần sau đứa nào nói chuyện mà NHẠT với chụy, là chụy cào mặt ra!

St by Huynh Minh Thuan

Tags: phe but ket ban, tinh la tinh co don, phụ nữ có bao nhiêu trứng, cách mở đầu tin nhắn với crush, tâm sự đời tôi lưu trúc ly, lam quen con gai, hinh dog tinh yeu, gió bụi giang hồ, anh dan ong, tim ban gai co sdt lam quen, chỉ là quan hệ hôn nhân tập 7 thuyết minh, cau lac bo lam quen tphcm, công tác phụ nữ trong quân đội, chuyen buồn, nợ hết duyên đi diễm hân, níu kéo tình yêu như thế nào, phim @@ tam ly viet nam, khi một người con trai thích bạn, tâm lý căng thẳng, tam trang hay, male là đàn ông.

Chuyển lên trên