tim ban trai qua dem tphcm | Vietdate là trang web hẹn hò online phi lợi nhuận giúp các bạn dễ dàng tìm được nửa kia của mình trong Tìm người yêu, hẹn hò online, Tìm bạn bốn phương, kết bạn bốn phương, ehenho trực tuyến.

tim ban trai qua dem tphcm - nhung cau noi khien ban gai cam dong


Thà là người đến sau để lắng nghe nỗi đau của người đến trước còn hơn đã là người đến trước mà phải nhường bước cho người đến sau..

tình cảm tâm lý, tim ban trai qua dem tphcm tâm sự của người đàn ông trưởng thành

Nhất là trong tình yêu thì sự quan tâm tới nhau sẽ là điều không bào giờ thừa.

Mỗi lần chia xa, ngọn lửa tình yêu càng thêm bùng cháy, đôi khi lại dấy lên mong muốn mãnh liệt, muốn nối liền hai cuộc sống thành một, tim ban trai qua dem tphcm.

tinh yeu khong phan biet gioi tinh, bolero tình yêu.

Từ ngày em đến, cuộc sống của anh bỗng chốc trở nên tươi đẹp và rực rỡ hơn.

tim ban trai qua dem tphcm, Tôi là thế, lúc nào nụ cười cũng nở trên môi nhưng khi đêm về chỉ một mình và nước mắt cứ rơi..


Chúng ta nợ nhau một lời xin lỗi (P.1)

Anh ngồi xuống, không nói gì thêm nữa và gọi cho mình một tách cafe. Chợt điện thoại anh reo vang, rồi anh đứng dậy chào cô và mất hút trong cơn mưa đang nặng hạt…

Người ta hỏi cô: “Em còn nhớ anh không?”

Cô trả lời: “Em đã quên anh, tình yêu trong em đã chết, mọi nỗi đau đã qua đi, giận hờn không còn nữa. Chỉ còn lại khoảng trống thôi anh à.”

Người ta bảo: “Nếu vậy thì anh sẽ buồn lắm”.

Cô không nói gì, lặng lẽ nhấn nút kết thúc cuộc gọi. Cô ngồi thất thần tự hỏi, tại sao thời gian đã lâu vậy rồi mà cô không thể nào quên được người đó. Cô đau đớn khi nhận ra lúc này, trên môi cô còn vương lại vị gì mặn chát…

Một mình trong phòng vắng, cô nhớ lại tình yêu xưa, tình yêu đầu tiên với bao dư vị của niềm vui, hạnh phúc và cả nỗi đau ngọt ngào. Cô chợt liên tưởng đến những cái nắm tay thật chặt, những nụ hôn cháy bỏng, những ước mơ về tương lai mà cô từng xây đắp. Để rồi, cùng song hành với nỗi nhớ hôm nay đang dày xéo là những giọt nước mắt chực tuôn trào trên gương mặt.

Ký ức vẫn cứ thế ùa về. Cô nhớ về ngày hôm đó…

Vì là ngày đầu tuần nên cô quyết định đi làm sớm hơn một chút. Gần tới công ty thì một cơn mưa bất chợt đến, cũng như bao người khác, vội vàng tìm cho mình một chỗ tránh mưa. Và ghé quán cà phê bên đường là lựa chọn thú vị nhất. Cô vào quán, chọn một góc đủ để thả hồn mình theo giai điệu du dương của những bản nhạc.

Đang nhâm nhi cốc sữa nóng thì anh đột nhiên xuất hiện trước mặt với câu nói: “Lớn thế này rồi, em vẫn còn uống sữa? Như vậy, bao giờ mới lấy được chồng? Quán đông người quá, em cho anh ngồi chung bàn với nhé!”.

Cô bất ngờ trước những lời nói của người đàn ông lạ mặt. Chưa kịp phản ứng gì thì cô bắt gặp ánh mắt sâu hút của anh. Cô cứ thế im lặng, suy tưởng.

Sau phút giây xao động đó, cô trở về với thực tại. Cô thấy ghét gã trai này, vì chưa quen mà gã dám buông lời trêu chọc cô.

Buông thõng ánh mắt ra xa và lạnh lùng đáp: “Cứ tự nhiên, quán này đâu phải của tôi”.

Anh ngồi xuống, không nói gì thêm nữa và gọi cho mình một tách cafe. Chợt điện thoại anh reo vang, rồi anh đứng dậy chào cô và mất hút trong cơn mưa đang nặng hạt.

Cuộc gặp gỡ bất chợt đem lại những cảm xúc mong manh cho riêng mình cô cuối cùng cũng qua đi. Những cảm xúc cứ nhạt dần, trôi vào quên lãng…

Theo từng nhịp chảy của thời gian cô vẫn vô tư, hồn nhiên và cũng không còn nhớ gì tới anh nữa. Thế nhưng, cuộc đời hình như là sự trùng hợp không ai có thể cưỡng lại được. Với cô sự trùng hợp đó, đã cho cô bắt đầu một tình yêu đẹp, nhưng cũng đầy nước mắt.

Khi đó, công ty cô có một hợp đồng quan trọng trong lĩnh vực du lịch. Cô được giao toàn bộ trách nhiệm trong việc gặp gỡ đối tác cũng như lên kế hoạch công việc. Cô hào hứng với công việc này. Cô nhấc máy:

- Alô, xin hỏi đây có phải số máy của công ty X không ạ?

- Vâng! Xin lỗi, cô là ai?

(Ảnh minh họa)

- Tôi là Kim, nhân viên tư vấn dịch vụ du lịch. Công ty anh có một hợp đồng hợp tác với công ty tôi. Tôi muốn hẹn gặp anh để trao đổi.

- À, vậy chiều nay khoảng 4h chúng ta gặp nhau ở quán café… nhé.

- Vâng, chào anh.

Chiều hôm đó, cô đến sớm hơn giờ hẹn và đợi. Điện thoại của cô chợt reo vang.

- Alô.

- Chào cô, cô đã đến chưa?

- Tôi đang ở chỗ hẹn.

- Tôi thấy cô rồi.

Trong phút chốc, hình như hai người nhận ra nhau. Họ nhận thấy có cái gì đó vừa lạ, vừa quen, vừa rất thân thiết ở người đối diện. Nhưng không ai dám nói.

Cô chủ động lên tiếng:

- Chào anh, mời anh ngồi. Anh gọi đồ uống đi, và chúng ta cùng trao đổi công việc nhé.

Cuộc trao đổi diễn ra tốt đẹp hơn những gì cô nghĩ. Và như vậy, có nghĩa là cô đã thành công trong hợp đồng lần này. Nhưng điều làm cô vui hơn, đó là cô đã tìm được cho mình một người bạn.

Những ngày sau đó, anh luôn gọi điện, nhắn tin cho cô. Rồi họ hẹn hò. Họ hứa hẹn cho một tình yêu đẹp mãi. Cả hai người luôn cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Cô nhớ, có lần anh nói với cô: “Dù thế giới này có thay đổi như thế nào, vạn vật có thay đổi ra sao thì anh vẫn luôn yêu em. Cô bé của anh ạ!” Cô hạnh phúc vì điều đó. Tựa đầu vào vai anh, cô khẽ nói “Em cũng thế, em sẽ mãi yêu anh…”

sms tan gai hay - tim ban trai qua dem tphcm

Vietdate, Tìm người yêu, Tìm bạn bốn phương


Biết quan tâm, tim ban trai qua dem tphcm

Trên đời này thật ra không có người vô tâm, chỉ là tâm của họ KHÔNG HƯỚNG VỀ BẠN MÀ THÔI.

tim ban trai qua dem tphcm, chân thành, Biết quan tâm.

thiên bình và song tử, Hơi khó tính tí xíu, Sống bình dị, Muốn Có một gđ hp.

Thành thực mà nói thì CHẲNG CÓ AI SỢ YÊU.

Khi yêu là bạn chỉ muốn bên cạnh người đó mọi lúc, mọi nơi.

Đủ nắng hoa sẽ nở và đủ yêu thương thì hạnh phúc sẽ đong đầy..

Hãy là bạn với chính mình, rồi người khác sẽ đến..

chân thành, Gian di, tim ban trai qua dem tphcm, nguoi dan ong vua giau vua soai, binh thuong, tìm bạn bè mới.

nhan biet phu nu muon quan he - tim ban trai qua dem tphcm


Năm 1995, tròn hai mươi tuổi, trong tay lại có chút tiền, đã kiếm đủ tiền mua chiếc xe máy đầu đời (hồi đó là cúp 79, đắt ngang một gia tài bây giờ) – mình quyết định chạy xe máy từ Hà Nội về Nam Định ăn Tết ở nhà bạn của một người bạn! Hồi đó còn trẻ, còn không biết nghĩ, chỉ đơn giản là đi chơi. Năm ấy đầu 1996, không có pháo thì Tết còn gì vui, lớn rồi ở nhà có ai mừng tuổi, năm nào cũng loanh quanh, năm nay vừa lấy được bằng lái xe máy, đi loanh quanh Hà Nội phố xá bé tí…

Hồi ấy Tết chỉ có nghĩa là ăn chơi, rửa bát, rồi lại đi chơi, đi ăn, rồi lại về nằm ngủ cho no mắt, hay nằm đọc báo Tết. Những rặng cây ngoài cửa sổ, gió mùa đông bắc thổi ầm ầm thế kia, buồn nhão cả đôi chân. Thế nên phải đi!

Còn nhớ hồi đó cứ đi ra được khỏi nhà là thấy sướng!

Chạy xe trăm cây số về quê nhà bạn, ăn Tết nhà bạn, vui với bố mẹ bạn, đi chơi chúc Tết nhà người quen bạn bè của bạn, thấy cuộc đời sao tự do rộng rãi. Sống là phải thế này mới là tuổi trẻ!

Lúc đấy không có ai nói cho mình biết rằng, đó là những giây phút ăn Tết cuối cùng trong đời mình còn có mẹ! Cái Tết sau, nhà mình không hề có Tết vì mẹ ốm thập tử nhất sinh, không biết ra đi lúc nào! Có một buổi tối 28 Tết năm ấy, mẹ mình muốn ăn một đĩa rau khoai lang xào, chợ búa cuối năm không có rau lang.

Mình chạy xe máy lòng vòng hàng chục cây số suốt từ các làng, dọc các hàng rào, từ Nghĩa Đô ra Cổ Nhuế rồi lại quành về Vĩnh Phúc.

Lúc đã tuyệt vọng và đi về sau hai tiếng lang thang không tìm được, mình nhìn thấy trong nước mắt và ánh đèn đường đỏ mờ là một vạt rau khoai lang còi ngay ở bờ đê ở dốc bên kia đối diện Tam Đa. Soi đèn xe máy thấy rõ là rau lang, mình mừng rỡ chạy vào nhà chủ nói khó xin hái một nắm về nấu cho mẹ ăn.

Trước lúc qua đời, mẹ mình mất hết hoàn toàn vị giác. Sau này, lần cuối cùng mẹ mình khóc nấc lên khi mình bưng bát phở nhỏ bón cho mẹ. Bát phở mua từ hàng phở gia truyền mẹ mình thích bao nhiêu năm. Mẹ mình khóc và nói, sao nó không hề giống khẩu vị mà mẹ biết, có phải là mẹ đang chết không con?

Tết năm sau nữa, mình đeo trên tay băng tang màu đen, không dám đến nhà ai! Ông chồng mình khi đó còn là người yêu, chở mình đi chơi lang thang quanh ngoại thành. Tết đi chơi mà nghĩ đến những lúc còn mẹ, nước mắt mình chảy giàn giụa, lén lút ngồi sau lau vào lưng người yêu!

Giá như có ai đó nói với mình rằng, cái Tết năm mình đi xa chính là cái Tết cuối cùng mình ở bên mẹ! Mình kiêu hãnh vì 20 tuổi đã tự mua được xe máy, tự mua được nhà tập thể 40 mét vuông cho bố mẹ ở, đã vào Sài Gòn vài lần, đã có giải thưởng, đã đoạt giải Văn học tuổi 20, đã có tập truyện ngắn đầu tay, đã đi đó đây từ Mai Châu, Sông Đà, Nam Định, Thái Nguyên, Hải Phòng, Ninh Thuận, Bình Dương… trong khi bạn bè còn chưa kiếm ra tiền. Nhưng mình không bao giờ biết rằng, niềm kiêu hãnh của những chuyến đi đầy ắp của tuổi trẻ thực ra được đánh đổi bằng những cơ hội hạnh phúc hiếm hoi của cuộc đời.

Chúng ta không bao giờ biết khi nào thì hạnh phúc sẽ rời bỏ chúng ta. Cái Tết vi vu dặm đường xa, cái Tết trào nước mắt đi kiếm một ngọn rau lang, và cái Tết khóc lén lút sau lưng một người bây giờ là bố ba đứa con của mình!

Đó là lý do mình đã nhiều năm ở nước ngoài nhưng đã luôn kéo va li trở về ăn Tết Hà Nội. Dù mẹ mình đã qua đời gần hai mươi năm rồi. Nhưng mình chỉ sau đó mới hiểu được rằng, cần trân trọng mỗi giây phút bên gia đình! Nên mình trở về.

Mình biết, ích kỷ là gọi tên những thứ chỉ có ích cho bản thân, nhưng mang lại tiếc nuối cho người thân. Nên nếu được chọn lại, mình chọn gác lại những cung đường ích kỷ, và trở về nhà, để nhìn thấy mẹ những ngày Tết, dù chẳng làm gì, chỉ là để cảm nhận được ấm áp…

(ảnh: Hà Huy Cường)

Trang Hạ

Tags: tim ban trai qua dem tphcm, nhung cau noi khien ban gai cam dong, tình cảm tâm lý, khi chia tay dan ong cung khoc, tâm sự của người đàn ông trưởng thành, sms tan gai hay, tinh yeu khong phan biet gioi tinh, cái gì cũng có cái giá của nó, bolero tình yêu, thiên bình và song tử, nguoi dan ong vua giau vua soai, nhan biet phu nu muon quan he, chuyện hôn nhân và gia đình, truyen les moi nhat, nguyên nhân quan hệ trước hôn nhân, những câu nói hay vê tình yêu, tình yêu học đường, dấu hiệu chàng không thích bạn qua tin nhắn, cam on doi moi som mai thuc giac, tinder giới hạn độ tuổi, phim hôn nhân định mệnh thái lan.

Chuyển lên trên