tu vi hop tuoi | Vietdate là trang web hẹn hò online phi lợi nhuận giúp các bạn dễ dàng tìm được nửa kia của mình trong Tìm người yêu, hẹn hò online, Tìm bạn bốn phương, kết bạn bốn phương, ehenho trực tuyến.

tu vi hop tuoi - cách tán trai bằng tin nhắn


Yêu một người là nghĩ về người đó cuối cùng trước khi đi ngủ và nhớ về người đó đầu tiên khi tỉnh dậy.

tính cách người đàn ông gia trưởng, tu vi hop tuoi mênh mông muôn mẫu một màu mưa mỏi mắt miên man mãi mịt mờ

Mọi thứ trong cuộc đời này có thể thay đổi, thế nhưng tình yêu mà anh dành cho em thì mãi mãi vẫn một lòng.

I hate when you smile at me because you make me crazy about you, tu vi hop tuoi.

vệ tinh đầu tiên của thế giới, album dem tam su.

Hạnh phúc trong tình yêu không phải những điều to lớn mà là cùng nhau cố gắng vì những điều nhỏ nhặt nhất.

tu vi hop tuoi, Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác..


Anh ấy có phải là một nửa của bạn?

Một nửa của bạn, đó là một chàng trai không bao giờ quay lưng với bạn, hiểu bạn và mong đem đến cho bạn những gì hạnh phúc nhất.

Hãy tự hỏi và trả lời những câu hỏi sau để xem anh ấy có phải là người đàn ông của cuộc đời bạn hay không:

1. Bạn có thể sống trọn đời với anh ấy không?

Lối sống hiện thời của anh ấy ra sao? Anh ấy có thể hòa đồng cùng đám bạn của bạn hay không? Anh ấy có thể cùng bạn tham gia vào sinh hoạt của gia đình không? Anh ấy có nhận xét tốt về lối sống và công việc của bạn không hay tỏ vẻ không hài lòng hoặc phê phán chúng? Gia đình và bạn bè của bạn có nhận xét tốt về anh ấy hay không?

(ảnh minh họa)

2. Anh ấy có làm cho cuộc sống của bạn thoải mái và dễ dàng hơn không?

Hãy suy nghĩ kỹ về câu hỏi này bạn nhé. Chung quy mục đích sau cùng của một mối quan hệ tình cảm là tìm được một người cùng chia sẻ buồn vui với bạn trong cuộc sống này. Bạn cũng xem anh ấy có thật sự đối xử bình đẳng với bạn không hay bạn chỉ trông giống một cô thư ký giúp việc cho anh ấy, một ngân hàng để anh ấy tự do rút tiền tiêu xài hay là bà mẹ thứ hai suốt ngày phải chăm bẵm cho anh ấy?

3. Anh ấy có tương lai không?

Trong kinh doanh hay quan hệ tình cảm cũng vậy, những “đối tác” kém cỏi sẽ khó lòng mang đến cho bạn một kết thúc tốt đẹp như mong đợi. Không phải bạn cứ chăm chăm tấn công các anh chàng giàu có nhưng ít nhất người yêu của bạn phải là người có tương lai. Nếu anh ấy vẫn có ý định dựa dẫm vào cha mẹ, không có định hướng tương lai rõ ràng hay chẳng lo làm lụng gì cả, bạn đừng quá ảo tưởng anh ấy sẽ thay đổi khi bạn về với anh ấy.

4. Có vấn đề gì ngăn cản anh ấy không thể toàn tâm toàn ý 100% với bạn không?

Phải chăng anh ấy từng bị bạn gái làm tổn thương nên giờ đây chán ghét phụ nữ? Anh ấy là một cậu ấm sống hoàn toàn phụ thuộc vào mẹ mình? Phải chăng cuộc sống thiếu thời của anh ấy quá tồi tệ nên giờ đây anh không thể trải lòng với bất kỳ ai? Có thể cho anh ấy cơ hội cải thiện những vấn đề trên nhưng bạn sẽ có rất nhiều chuyện phải làm nếu muốn duy trì mối quan hệ này. Tình cảm thật sự đến rất tự nhiên và giảm đáng kể giá trị khi ta phải cố gắng mới có được.

5. Anh ấy có hòa hợp với bạn về phương diện trí tuệ không?

Bạn và anh ấy có tương xứng với nhau ở mức độ nào đó về mặt giáo dục hay không? Sẽ chóng chán nếu phải hẹn hò với người mà mình xem thường. Hãy đến với một người mà bạn có thể hứng thú trò chuyện hàng giờ về những điều mà bạn quan tâm và yêu thích bạn nhé.

6. Anh ấy có hiểu được nhu cầu tình cảm của bạn không?

Nếu bạn là người tình cảm nhưng anh ấy lại là người khô cứng, lạnh lùng hay không biết cách bày tỏ tình cảm, sẽ có lúc bạn bạn buồn khổ cũng vì sự đối lập này. Nhiều anh chàng cho rằng sao cứ phải thầm thì những lời có cánh với bạn gái hay tỏ ra lãng mạn với vợ thì mới gìn giữ được tình yêu?

Nếu anh ấy thuộc tuýp người hơi khô khan, cũng có thể chấp nhận được; nhưng nếu chọn một người yêu có thể biểu lộ sự tình cảm lãng mạn, thì tình yêu của các bạn sẽ thăng hoa hơn nhiều đấy bạn ạ. Lãng mạn hay khô khan? Đó là sự lựa chọn của bạn, miễn sao bạn cảm thấy hạnh phúc với người ấy là được rồi.

phim cua ken va janie - tu vi hop tuoi

Vietdate, Tìm người yêu, Tìm bạn bốn phương


Hiền, chăm lo cho gia đình, tu vi hop tuoi

“Đã từng muốn chinh phục cả thế giới, nhưng cuối cùng quay đầu lại mới nhận ra, từng mảnh, từng mảnh trong thế giới ấy đều là em".

tu vi hop tuoi, Quan tam Cham soc Gia dinh hien Chung thuy ghet gia doi, Hiền, chăm lo cho gia đình.

stt về sự thất vọng, Kho noi, Giu mai tinh yeu thuong Gia Đinh , Ban Be & Đong cam hoa voi nhung manh doi bat hanh, sông môt mình.

Anh đang nhớ em! Thực sự rất nhớ!.

Yêu thầm một người cũng giống như dùng tai nghe để nghe bản nhạc buồn vậy.

Trong tình yêu, không phải cứ được nhiều người yêu là hạnh phúc.

Người yêu thì dễ kiếm nhưng tri kỉ trong cuộc sống thì quá khó để tìm..

Quan tam Cham soc Gia dinh hien Chung thuy ghet gia doi, Quyết tâm lập nghiệp, tu vi hop tuoi, tâm lý học đám đông gustave le bon, Hiệu va yêu tôi thật long, hiểu… ^.^.

song que khanh binh - tu vi hop tuoi


i như trong thánh kinh: hôm nay trời nắng ấm. Và cũng i như trong thánh kinh: hôm nay hắn viết, về sợ hãi.

Người ta sợ gì nhất? Sợ chết, sợ mất mát, sợ dối trá, sợ tổn thương, sợ vô cảm? Có mười ba tỉ nỗi sợ. Nhưng hôm nay, hắn muốn mổ banh ba nỗi sợ cực kì tréo ngoe, cực kì tinh vi, cực kì khủng khiếp: sợ bình yên, sợ đón nhận, và sợ tự do.

*

Ai cũng gào lên hãy cho tôi bình yên! Tôi muốn được yên ổn! Ha! Hãy cho họ yên ổn, và 5 phút sau họ vứt ngay yên ổn vào thùng rác. Họ sợ bình yên như sợ hủi.

Hắn ở Huế, bạn đến nhà chơi bảo: Huế buồn quá anh ơi, chẳng có gì cả. (Có gì là có gì, mới được?) Một bạn khác, ở Sài Gòn, than thở: anh thật may mắn khi ra khỏi thành phố. Em ở trong này thật ngột ngạt khó chịu. Hắn hỏi: sao em không đến một nơi trong lành dễ chịu hơn? Bạn nói: Em cũng thích ở Nha Trang, hay Đà Lạt, nhưng em không biết làm gì ở những nơi như thế cả. (Làm gì là làm gì, mới được?)

Bình yên bị nuốt chửng, bị xa lánh, bị ghê sợ. Bởi bình yên, trớ trêu thay, bị nhàm chán, bị nhạt nhẽo ăn rỗng ruột. Bình yên, đối với đại đa số, chỉ còn là cái vỏ rỗng. Người ta sợ cái vỏ rỗng ấy lắm. Ngày qua ngày, người ta muốn LÀM gì đó, muốn CÓ gì đó, nhưng không biết phải bắt đầu thế nào, thực hiện ra sao, trong bình yên. Người ta chỉ có thể bắt đầu khi xung quanh bắt đầu trước: náo nhiệt lên, đông đúc lên, ồn ào lên đi, tôi không chịu nổi sự yên lặng này.

Thử chui vào óc một người thành phố: Hãy cho tôi tiếng còi xe và khói xe và mùi xăng xe – tôi có thể căm thù chúng nhưng tôi thèm chúng lắm. Hãy cho tôi mùi của cạnh tranh, vị của lừa đảo, lực kéo của tiền, của tình dục, của quyền lực, của trách nhiệm – tôi có thể ghê tởm chúng nhưng tôi thèm chúng lắm. Tôi cần lực kéo. Tôi cần lực đẩy. Tôi cần sự ồn ào chen lấn. Tôi biết làm gì nếu không có chúng?

Tôi tội nghiệp ơi, làm ơn nghe hắn nói và hiểu lời hắn: bình yên không trống rỗng. Bình yên nhẹ nhàng, dịu dàng và đầy đặn. Chỉ những người trống rỗng mới sợ bình yên.

*

Ai cũng gào lên hãy cho tôi! Cho tôi, cho tôi, cho tôi. Tôi muốn nhận cái này, tôi cần lấy cái kia, tôi không muốn bị thiệt thòi, tôi không muốn mất đi gì cả. Cứ cho họ đi, rồi sẽ thấy họ sợ việc đón nhận như sợ chó ghẻ.

Hôm trước có bạn hỏi, anh ơi cho em dùng cái hình này nhé? Cái hình, vốn được tải về từ một góc nào đó trên mạng, bây giờ, được hỏi xin phép dùng. Hắn biết nói gì bây giờ? Hắn đã download rồi upload, tức là để tất cả mọi người cùng xem, cùng dùng, tùy thích. Có phải của hắn đâu, mà hắn cho? Trên đời này, cái gì là của hắn? Có cái gì mà hắn không được cho? Hình ảnh được download và upload, là nhờ có Internet, có Facebook, có máy tính, có máy ảnh, và có hàng triệu người đằng sau tất cả những thứ ấy, hàng triệu năm ôm trọn những thứ ấy. Đi xin phép họ đi!

Bất kỳ điều gì tồn tại xung quanh mà ta được hưởng, quần áo, thức ăn, đồ dùng, phương tiện, tất cả đều được ai đó làm ra, rất nhiều ai đó trước ai đó nữa. Vấn đề của đại đa số, là sau khi xin phép, hoặc nói cám ơn, hoặc trả tiền, là xong – không còn việc đón nhận, chỉ còn việc xin/cho, mua/bán, sở hữu hay không sở hữu. Có ai nhận ra, trong hầu hết các trường hợp, lòng biết ơn đã bay đi cùng lúc với lời cám ơn?

Đây là chỗ dễ nhầm lẫn: có người sẽ nghĩ hắn khuyến khích việc ăn cướp. Chắc chắn lời cảm ơn sau khi nhận được cái gì là tốt đẹp và cần thiết rồi. Nhưng vấn đề nằm sâu hơn nhiều: người ta sợ đón nhận, bởi đón nhận thực sự đi kèm với lòng biết ơn thực sự. Ăn một bát cơm thực sự biết rằng người ta đã vất vả thế nào để làm ra hạt gạo. Nghe một bài hát thực sự biết rằng đằng sau đó là luyện tập vất vả, là cống hiến, là sáng tạo. Và trên tất cả, dưới tất cả, là sức sống, là sáng tạo của trời, đất, của nguồn gốc không gọi được tên, đem đến cái điều mà ta đang được nhận đây, ngay trước mắt ta. Và, lòng biết ơn thực sự đi kèm với sự cho đi. Bao nhiêu người đang còn giữ lòng biết ơn để biết thực sự đón nhận, thực sự cho đi?

Người ta sợ đón nhận như sợ hủi. Cho họ, họ cám ơn, họ trả tiền, là xong. Tưởng là xong, nhưng không xong: sự vô ơn bắt nguồn từ sợ hãi là con quỷ phá hoại khủng khiếp nhất. Hãy nhìn những quân buôn gian bán lận. Hãy nhìn bọn công tử nhà giàu. Hãy nhìn lũ sâu mọt tham nhũng. Còn ai phá hoại nhiều bằng bọn ấy? Chúng hoàn toàn vô ơn: chúng không biết tiền bạc của cải là ở đâu ra. Một nông dân đến bảo: cơm gạo anh ăn là do tôi trồng được, chúng cho người tống cổ ra đường ngay. Chúng ra sức, ra sức ăn, ăn, ăn, phá hoại, phá hoại, phá hoại. Tại sao? Vì chúng quá sợ sự đón nhận thực sự. Chúng sợ phải cảm thấy biết ơn, chúng sợ phải mang vác trách nhiệm, sợ phải cho ai cái gì. Nỗi sợ đã lặn sâu xuống tận đáy hồn chúng, tạo ra lực phá hoại dễ sợ nhất. Chúng, theo mọi nghĩa, đã xuống thấp hơn thú vật. Một con ong, hay một con bò, chắc chắn có lòng biết ơn hơn chúng, có ích hơn chúng.

Chúng đáng khinh bỉ, nhưng không đáng sợ, vì dễ nhận ra. Cái gì vi tế mới đáng sợ: sự vô ơn đã ăn rỗng đời sống thường nhật, của những người bình thường. Họ cho rằng chỉ cần không tham nhũng, không gian lận, không phá hoại, là đủ. Họ mua cái gì đều trả tiền đàng hoàng, nhận cái gì đều cám ơn đầy đủ. Nhưng sự vô ơn thì còn nguyên đó, khi mọi điều đều chỉ là trao đổi, trên bề mặt. Người ta trả tiền để vào resort, tắm biển, ngắm biển, ăn cá, không cần biết sự tồn tại của làng chài nhỏ bé ngay bên cạnh, những người đã chia xẻ biển và cá, cho họ. Thật dễ hiểu: việc nghĩ đến người khác sẽ phá hỏng sự thư giãn, sự hưởng thụ của họ. Việc cho đi, thậm chí, chỉ là nghĩ đến việc cho đi, làm cho họ thấy mất mát. Họ sợ hãi việc đó, đã đành. Nhưng cái đáng sợ nhất, luôn luôn, vẫn là cái không biết: họ không biết phải làm gì, phải đền ơn như thế nào. Cảm giác biết ơn, vì thế, nặng nề khủng khiếp, đến mức họ tránh đi được chừng nào, tốt chừng ấy.

Đón nhận, thực sự đón nhận, không có gì đáng sợ. Đón nhận đi cùng với biết ơn, với trách nhiệm, với ý thức cho đi, với sự tràn đầy ý nghĩa của đời sống. Khi download, bạn nói cảm ơn, nhưng không có lời cảm ơn nào bằng, hành động upload. Hãy tạo ra gì đó. Hãy nối mình vào dòng chảy sáng tạo bất tận, đó là ý nghĩa tối thượng của việc đón nhận thực sự.

*

Bây giờ, đến nỗi sợ đáng mỉa mai nhất, nhưng cũng khủng khiếp nhất, của con người: sợ tự do. Người ta sợ tự do hơn bất cứ gì trên đời.

Câu này hẳn là đồ cổ chính hiệu: tôi muốn tự do! Hãy cho tôi tự do, đừng ràng buộc tôi, đừng giam hãm tôi, đừng bắt ép tôi. Hãy cho họ tự do đi! 5 phút sau họ sẽ quỳ lạy van xin: ràng buộc tôi đi, giam hãm tôi đi, bắt ép tôi đi.

Phũ phàng khủng khiếp: không ai biết làm gì với tự do cả.

Iraq, nửa cuối 2003. Sau khi bị/được liên quân do Mỹ cầm đầu “giải phóng”, Iraq “tự do”. Người Iraq làm gì sau đó? Họ cướp bóc, chém giết, đốt thư viện, phá bảo tàng, mở kho vũ khí. Chia năm xẻ bảy phe nhóm, dựng tường bê tông, mìn nổ chậm gài khắp nơi. Iraq chìm trong ác mộng. Người ta bắt đầu, tìm mọi cách, thành lập chính phủ, thiết lập trật tự. Mãi cho đến hôm nay, vẫn chưa xong.

“Chính phủ”, “xã hội”, “luật pháp”, “đạo đức”, “văn hóa”, “tôn giáo”: những lớp tường thành con người dựng lên, từ buổi hồng hoang, và ngày càng củng cố thêm, để tự vệ, trước tự do. Cho họ tự do, họ sẽ hoang mang cùng cực. Tôi biết phải làm gì? Ai đó làm ơn nói cho tôi biết: cái gì là đúng, cái gì là sai, cái gì thì nên, cái gì thì không nên. Ai đó làm ơn chỉ cho tôi phải đi đường nào. Tôi thực sự không biết gì cả.

Thật lạ lùng. Con ong biết nó phải làm gì. Con bò cũng biết. Mọi sinh vật đều biết chúng phải làm gì, trừ những người sợ hãi. Chính vì không biết, nên họ làm loạn xà ngầu. Chính vì không biết, họ lại càng muốn kiểm soát mọi thứ. Họ quây nhau lại, bật sáng đèn lên: ngoài kia là tự do, nhưng cũng là đêm tối đáng sợ. Hãy cho tôi trú nhờ ánh đèn của anh, tôi sẽ gọi anh bằng ông chủ. Họ chẳng thà phụ thuộc, chẳng thà bị ràng buộc bắt ép, còn hơn đối diện với sự trống rỗng của tự do.

Ôi chao là sợ hãi. Nhìn xung quanh xem: biết bao là sợ hãi, dù người ta cứ nhe răng cười, để giấu sợ hãi đi. Ai cũng loay hoay tạo cho mình một đường ray, hoặc tìm đường ray có sẵn, tự biến mình thành toa tàu, rồi di chuyển: xình xịch, xình xịch. Vì là toa tàu, nên cứ trật đường ray, là tai nạn. Họ tin như thế, và đúng là như thế thật. Không ai dám trật đường ray. Nhìn xung quanh xem: một màu xám ảm đạm chết chóc của những đường ray.

Ai đó nói, tự do đi kèm với cô đơn. Điều đó chỉ đúng, trong giai đoạn đầu, hoặc với ai hiểu tự do ở nghĩa hẹp. Càng gần với tự do thực sự, sẽ càng ít thấy cô đơn. Tôi không cần anh ở bên tôi, để tôi bớt cô đơn. Lúc nào anh cũng ở bên tôi cả. Bên tôi còn có hoa, có cỏ, có ong, có gió. Bên tôi chưa từng bao giờ nhiều anh em bạn bè đến như vậy.

Tự do, là về với thủy chung. Tự do, là chân thật. Tự do, là hồn nhiên, là yêu thương, là sống tràn đầy cho và nhận, không nghi ngại, không đắn đo, hoàn toàn không sợ hãi.

*

Thật dễ vẽ tranh siêu thực về loài người: chẳng có gì là thực nữa cả. Sợ hãi bóp méo tất cả, chôn vùi và hủy diệt tất cả. “Tôi sẽ chỉ cho bạn thấy sợ hãi, trong một nắm cát” (T.S.Eliot)

*

Hắn không căm thù ai cả. Nhưng nếu phải chọn, hắn sẽ chọn căm thù những kẻ đang gieo rắc sợ hãi trong trường học. Không có hành động nào đồi bại xấu xa cho bằng, ngắt những mầm xanh đang lớn lên.

*

Sợ hãi là kẻ thù khốn kiếp nhất và mạnh mẽ nhất của đời sống. “Chỉ khi không sợ nữa chúng ta mới bắt đầu sống” (Dorothy Thompson)

*

“Chẳng có gì trên đời đáng để sợ. Chúng ở đó, để chờ được hiểu.” (Marie Curie)

Tại sao lại phải sợ? Không có đường rầy nào cả: nếu có, hãy phá chúng đi. Đừng đóng hộp mặt trời. Đừng ngắt mầm xanh. Hãy BIẾT. BIẾT sẽ xóa tan sợ hãi.

BIẾT bình yên đón nhận tự do

Tags: tu vi hop tuoi, cách tán trai bằng tin nhắn, tính cách người đàn ông gia trưởng, đại gia tìm bạn gái, mênh mông muôn mẫu một màu mưa mỏi mắt miên man mãi mịt mờ, phim cua ken va janie, vệ tinh đầu tiên của thế giới, tán gái đẳng cấp, album dem tam su, stt về sự thất vọng, tâm lý học đám đông gustave le bon, song que khanh binh, phim bất hủ tam sinh tam thế thập lý đào hoa, đẹp trai lạnh lùng học giỏi, thuoc nam tang cuong sinh ly dan ong, truyen hay nhat ve tinh yeu, phim ngắn tâm lý tình cảm, những câu chuyện tinh yêu buồn, mối tình thanh mai trúc mã, những câu nói quan tâm người yêu, con gái đeo nhẫn đính hôn tay nào.

Chuyển lên trên