Vietdate.org-Hen ho, tim nguoi yeu an toan va nghiem tuc

Cuối cùng chúng ta cũng không quên lời hứa (phần 1)

Khi cơn gió mùa hạ về, thổi bay những tán lá cây rừng, cuốn khắp cánh đồng… Không lâu sau, tiếng sấm cùng những tia sét rạch ngang sáng chói bầu trời, cơn mưa ào ạt kéo tới, trắng xoá bầu trời. Lũ trẻ trú mưa trong mái hiên lại lắp bắp cầu nguyện, một mùa nước lụt sẽ lớn hơn năm trước. Chúng mặc kệ người lớn đang lo đi chống ngập, đang hì hụi đắp những bờ kè để cố thu hoạch những củ khoai sọ, khoai lang còn sót lại.

Sau cơn mưa, tiếng bước chân chạy trên đường khiến Phong giật mình. Phong ngỡ thằng Đông đang chạy đi coi phim cho kịp. Cứ mỗi tối sau khi buông bát, cậu ta chạy thục mạng sang nhà Phong coi phim, bỏ mặc tiếng mẹ nó gọi phía sau, “rửa bát đi con”.

“Nhanh lên mày, ra khơi thôi”. Đông vừa thở vừa nói gấp gáp từng tiếng.

“Tao còn tách nốt chỗ khoai sọ này đã”. Phong chỉ vào đống khoai sọ và nó nhớ tới lời của bố dặn. Nếu không xong, tối nay nó sẽ bị phạt.

“Nhanh lên… không lũ thằng Hùng bắt hết cá của tao.”

Tháng bảy mùa mưa lũ, cá chép ngược dòng lên đồng trên đẻ trứng, chỉ cần lấy vợt hoặc dùng tay cũng có thể dễ dàng bắt được. Nếu có vài con cá chép để bố nó nhắm rượu, bù lại cái tội làm biếng, chắc vụ trao đổi này cũng êm xuôi. Phong ngẫm nghĩ, rồi vụt chạy theo Đông.

“Cho tớ đi theo với.”

Tiếng Lam gọi phía sau.

“Ở nhà, con gái biết bơi đâu mà đi.”

Phong lớn tiếng quát.

“Xí… không biết bơi thì đã có Đông, khỏi cần đến bạn lo lắng nhé”. Vẻ mặt ương bướng của Lam khiến Phong có chút bực bội.

Có khi nào Phong ngăn được Lam đâu. Cả ba đã lớn lên cùng nhau, cùng dạo chơi khắp cánh đồng với nắng chiều và cả bầu trời đầy mây, gió… Thiếu cô ấy những buổi rong chơi, sẽ chẳng có ai nhặt cỏ may dính trên quần cho Phong. Rồi những khi lên rừng, chẳng có ai để hai người bắt nạt, doạ dẫm ma rừng, thú dữ ăn thịt. Và còn ai để đùa nghịch té nước cho đến khi ướt nhẹp mới chịu thôi.

Phong biết điều đó, nhưng nó muốn thử cảm giác thiếu Lam trong những chuyến rong chơi. Cảm giác thiếu một người bạn đi cùng, không biết sẽ như thế nào. Nên Phong thường xuyên ngăn cản Lam, khổ nỗi Đông không hùa theo nó, mà chỉ im lặng như một sự đồng ý.

Cánh đồng mùa này mênh mông nước, nhấp nhô những mỏm đồng trên cao còn sót lại. Bỗng chốc cánh đồng chiêm trũng biến thành một biển nước cho lũ trẻ tha hồ đùa nghịch. Đông lái thuyền điệu nghệ, chẳng khác như cách cậu ta chạy nhảy trên cạn. Cậu ta biết cách rẽ những đợt sóng bằng hai mái chèo đung đưa và cũng biết cách ghì chặt mũi thuyền tới nơi cần đến.

Nhưng biệt tài của Đông không chỉ dừng lại ở đấy, cậu ta có biệt danh là Rái cá. Chẳng ai hơn được Đông ở khoản bắt cá, dù là đi câu, đi mò hay thả lưới… thì cậu ta cũng đều bắt được cá nhiều hơn những người khác. Và mỗi mùa nước lũ, cậu ta biết được hướng của đàn cá sẽ ngược dòng nước chảy ở địa điểm nào.

Chẳng vậy mà chỉ sau ít lâu, chạy qua một vài dòng chảy, chiếc thuyền đã đầy ắp cá. Phong đang ngồi trước mũi thuyền với vẻ mặt mừng rỡ, khi có cớ để trao đổi, thoát được sự cáu giận của bố nó. Còn Lam đang hát líu lo phía sau, cô ấy hát như thể đó là lời muốn nói, những lời tâm sự của đứa trẻ chưa biết thế giới ngoài kia như thế nào.

“Mày lái thuyền lại chỗ kia cho tao”. Phong nhìn Đông và chỉ tay về hướng đám hoa súng.

“Nước trôi lớn lắm. Tao sợ không lái được thuyền tới đó”.

Dù vẻ mặt không hề muốn, nhưng cậu ta vẫn hướng mũi thuyền tới phía đám hoa súng. Có lẽ cậu ta muốn thử thách trình độ lái thuyền của mình, để xem có ngọn nước lớn nào có thể khiến cậu ta chùn bước được…

Phong chới với sau cố gắng tóm lấy mấy ngọn hoa súng và ngã nhào trôi theo dòng nước. Lam hớt hải kêu cứu thật to, còn Đông thì vẻ mặt vẫn lạnh lùng, hướng mũi thuyền trôi theo dòng nước.

“Kêu vừa thôi, khản cổ, để giọng mà hát”.

Ở phía dưới, Phong đang đùa giỡn, thả mình trôi theo dòng nước. Chẳng ai dại gì đi cưỡng lại dòng nước cả, cứ trôi theo dòng nước là cách tốt nhất để vượt qua. Phong bám vào mép thuyền, lựa theo mái trèo của Đông đang bẻ lái vào bờ.

Phong đưa đám hoa súng trước mặt Lam và hét to với cô ấy: “Cầm lấy”.

“Hoa súng tượng trưng cho sự trong trắng của con tim, với những cặp vợ chồng thì đó là sự thể hiện yêu thương”. Đông dáng mặt lạnh lùng, pha chút buồn hiu mà nói đến ý nghĩa của hoa súng. Chẳng hiểu sao, ngoài thích bắt cá, Đông có thể nghiến ngấu bất kỳ thứ gì cậu ta có thể đọc bất kỳ thứ gì và nhớ rất lâu. Nhìn cậu ta giống như triết gia của lũ trẻ, luôn nói những từ ngữ khó để hiểu và người lớn. Phía dưới, Phong ngượng ngùng trước câu nói của Đông.

“Cầm lấy”… Bó lại cho tớ, để tớ tặng bạn Diệp.

Nét mặt của Lam chuyển từ vui mừng sang thất vọng rõ rệt. Cô ấy quay mặt sang chỗ khác, không để ý tới nắm hoa súng trên tay của Phong.

Ở dưới nước, Phong cũng không thể hiểu sao mình lại có thể nói như vậy. Nó thả đôi tay đang nắm mạn thuyền và cũng buông nắm hoa súng vừa hái được.

“Mất bao nhiêu công mới hái được… Muốn vứt là vứt đi được à?”

Đông cáu giận quát lên và với tay nhặt từng bông hoa súng.

“Tặng bạn này”. Cậu ta cẩn thận sắp xếp từng bông hoa và bó lại chúng một cách gọn gàng rồi đưa cho Lam.

Những cơn gió chiều bắt đầu thổi giữa mênh mông nước, mùi tanh nồng của nước mới cuộn theo từng đợt sóng. Lam bứt từng cánh hoa súng thả bay theo từng đợt gió. Cho đến khi còn cánh hoa cuối cùng, cô ấy đã giữ lại.

Những mùa nước lũ tháng bảy chở tuổi thơ đi xa mãi về phía sau của thời gian. Ở phía sau ấy, đầy ắp những kỷ niệm thương nhớ, thuần khiết và trong trắng của thời thơ ấu. Có khi kịp nhìn lại, cười mỉm thì tất cả đã chỉ còn trong nỗi nhớ khắc khoải của thời gian.

Chúng ta đã từng, đang hoặc sẽ trải qua sự lạnh lùng, ơ hờ của thời gian. Cho đến khi chúng ta dừng chân ở độ tuổi mười tám. Ở độ tuổi này, chúng ta băn khoăn với việc sẽ bước tiếp như thế nào với ước mơ và đam mê. Mọi thứ vẫn mịt mờ, tăm tối ở phía xa lắm của khoảng không thời gian phía trước.

Cánh đồng chiêm trũng không chỉ đẹp vào mùa mưa lũ, màu xanh ngắt phủ kín cánh đồng vào khoảnh khắc giao mùa giữa mùa xuân và mùa hạ. Thời gian này, lũ trẻ trâu lại thả diều, rồi nằm dài trên bãi cỏ xanh để lắng nghe những tiếng sáo diều vi vu.

Đông nằm dài trên bãi cỏ, ngắm nhìn bầu trời. Cậu ta yêu cánh đồng và bầu trời đã gắn bó với tuổi thơ. Mùa thu với cơn gió heo may, lành lạnh, cậu ta cùng bạn bè đùa nghịch, chơi trốn tìm trên khắp cánh đồng. Mùa đông tới, cái lạnh làm cỏ cây đìu hiu cô quạnh, khi ấy những con ếch trú đông và cậu ta kiếm tìm nó dưới hang khô trong những bờ ruộng. Và cùng bạn bè đốt lửa sưởi ấm, nướng những củ khoai thơm lừng. Mùa xuân, khi mưa phùn kéo dài nhiều tuần, thoạt nhìn thấy ảm đạm, nhưng những cỏ cây bắt đầu đâm chồi, nảy lộc, mầm xanh mướt khắp cánh đồng.

“Sao mày không nộp hồ sơ thi đại học”. Tiếng thằng Phong nói giận dữ, khiến Đông dứt cơn buồn ngủ thiu thiu vừa tới. Cậu ta vẫn đôi mắt chưa dứt khỏi cánh diều bay xa, im lặng hồi lâu… Thằng Phong thấy cảnh phớt lờ ấy mà cay sống mũi. Trong ba đứa, Đông là thằng học giỏi nhất và khả năng thi đậu đại học cũng là cao nhất. Vậy mà, cậu ta vẫn điềm nhiên như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

“Ngày mai hạn cuối rồi nộp hồ sơ rồi đấy.” Tiếng của Lam yếu ớt, như muốn phân trần một lời khuyên nào đó, nhưng cô chỉ có thể nói được như vậy.

Vẫn đôi mắt nhìn xa xăm theo cánh diều, Đông bắt đầu nói bằng cái giọng trầm ngâm, như cách cậu ta hay bắt đầu những chuyện quan trọng.

“Cánh diều sẽ không bay được khi không có gió và con người cũng vậy, chẳng đi được đến đâu khi không có đam mê, ước mơ.”

“Mày biết mày đã mười tám tuổi rồi chứ, ngưỡng tuổi để bước vào đại học, học một cái nghề, rồi kiếm tiền cho gia đình chứ. Mày không còn là đứa trẻ để mãi mãi thả diều ở cánh đồng này được. Giờ là thời khắc quyết định của chính mày, không ai khác, chính mày phải làm điều đó.”

Im lặng.

Đông nhún vai, giọng điệu không hề thay đổi.

“Ai rồi cũng phải trưởng thành, cũng phải kiếm tiền. Tao sẽ theo đam mê, chạy theo giấc mơ của riêng tao. Trong giấc mơ của tao hàng đêm, đã thấy đầm hoang kia sẽ trở thành hồ nuôi cá. Và ở cánh đồng cao phía bên cạnh sẽ là trại chăn nuôi, vườn trái cây…”

Trên bầu trời, cánh diều bay cao hơn khi được Đông thả thêm dây, cũng là để đáp lại sự bất ngờ đang hiện lên trên gương mặt của hai người bạn. Cánh diều bay cao, như tượng trưng sự quyết tâm của Đông, sẽ bay cao mãi tới ước mơ.

“Đi học cũng là để có một nghề nghiệp ổn định… tại sao cứ phải tìm kiếm ở nơi xa xôi mà không phải tại nơi này. Vả lại, gia đình tao chỉ có hai người, mẹ tao sẽ vất vả hơn khi phải nuôi tao ăn học”.

Phong và Lam vẫn chưa rời mắt khỏi cái đầm hoang. Lam nhìn thấy khuôn mặt của hai người bạn tỏ rõ sự căng thẳng, cô ấy liền nói những lời an ủi.

“Ừ, cũng phải… Phải có người ở lại đợi mùa về chứ.”

“Sau này nhà văn Phong có khi nào áp lực, hoặc muốn tìm cảm hứng thì quay về đây. Còn ca sĩ Lam nổi tiếng, về đây quay MV… không thì cứ dẫn gia đình về đây nghỉ hè”. Đông nói như thể cậu ta đã nhìn xuyên thấu thời gian.

“Ca sĩ có bao giờ lấy chồng đâu, vì nghệ thuật mà… phải như vậy khán giả mới thấy được sự hy sinh cao cả.” Mỗi khi cả ba cùng đi chơi, điều thiếu vắng nhất nếu như một ngày Phong ngừng trêu đùa Lam.

“Chúng ta đều đã lớn rồi, sao vẫn chưa bỏ được tính cách tuổi thơ. Mày đến khi nào mới ngừng trêu đùa Lam đấy”. Đông hướng mắt nhìn khuôn mặt đầy khí thế của Phong đang trêu đùa. Khiến cho Phong cảm thấy có điều gì ấy khác lạ.

“Lo gì chứ… nếu năm ba mươi tư tuổi mà tớ chưa lấy chồng, thì Phong lấy tớ nhé.”

***hết phần 1***

Cuối cùng chúng ta cũng không quên lời hứa (phần 2)

Tuổi 20 qua đi nhưng thanh xuân thì còn mãi
Dấu hiệu nhận biết đàn ông yêu thật lòng
Yêu người kém tuổi
Cuối cùng chúng ta cũng không quên lời hứa (phần cuối)
Còn quá sớm để nói anh yêu em

Medium Story

Please follow and like us:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Chuyển lên trên
Biểu tượng menu bên phải