Vietdate.org-Hen ho, tim nguoi yeu an toan va nghiem tuc

Chuyện những người yêu xa (phần 2)

Bẵng đi một ngày, Khang không gọi lại cho tôi, cũng chẳng có tin nhắn nào cả. Tôi cứ chờ, cứ đợi. Như đợi Hà Nội tạnh nắng. Chúng tôi đều im lặng. Im lặng không có nghĩa là sợ hãi, là khinh thường hay hàng ti tỉ thứ khác. Im lặng chỉ có nghĩa là im lặng thôi. Buổi sáng chủ nhật, Mặt Trời vẫn chưa chịu dậy rong chơi. Mặt Trời hình như cũng rất buồn. Như tôi chẳng hạn. Thế là mưa lại cứ rả rích rơi trên hiên nhà, phủ trắng xóa cả phía trời. Vắng nắng. Ngày lại buồn và dài lê thê. Và chuông gió cũng thôi hớn hở. Vì gió cũng lười nhác chẳng chịu chạy qua nơi đây. Và, tôi cô đơn quá. Cô đơn như tất cả những năm tháng qua tôi vẫn sống. Chỉ có điều, hôm nay nỗi buồn thật đặc biệt. Vì không có Khang. Hoặc chỉ vì hôm nay rất buồn. Vậy thôi.

Tình yêu đôi lứa mặn mà.

Mây rồi gió cùng kéo nhau đi về bỏ lại tôi

Bỏ lại tôi trong đêm tối

Cùng tiếng kêu đau đầu của loài chim, của loài chim.

Không cần tên.

Và em là ai?

Là một đóa hoa đang nở cùng mùi hương

Cùng tình thương của người yêu em.

Và em là ai?

Là một tiếng ca trong lòng cùng ai đó

Tiếng Vũ lại cất lên. Và tiếng ghi-ta của anh lại bật lên trong im lặng. Nhẹ nhàng quá. Khang này. Em đã cứ ôm ảo tưởng anh sẽ tốt hơn những người khác. Anh khác. Anh không giống họ.Nhưng cuối cùng…

Buổi chiều. Mưa thoáng hơn và không còn nặng hạt nữa. Tôi trùm chăn kín đầu, chỉ để ló ra đôi mắt ngó trời đất ngoài kia. Hà Nội hôm nay thật buồn. Và không biết Sài Gòn có bao giờ mưa nhiều đến thế? Không biết Khang đang làm gì? Giọng của Vũ lại vang lên. Anh vừa đàn vừa hát đoạn điệp khúc của Đợi. Đó là tiếng nhạc chuông điện thoại của tôi. Là Khang. Khang gọi cho tôi. Giữa một buổi chiều Hà Nội mưa rét.

– Em đang làm gì thế? Hôm nay có phải đi học không?

Nếu em nói là em đang chẳng làm gì cả. Em chỉ đang nhớ anh. Vậy thì liệu anh có dập máy nữa không. Hoặc em nói em thích anh. Liệu anh có cười phá lên và dùng cái giọng như ngạt mũi của bọn con trai Sài Gòn để trêu em không? Thế là tôi chẳng nói gì cả. Bên kia cũng im lặng. Tiếng gió xào xạc thổi tới tai tôi, từ chỗ Khang.

– Bây giờ em có còn tin anh không?

– Không!

Tôi tắt máy, và ném nó xuống cuối giường. Khang gọi lại một cuộc. Hai cuộc. Ba cuộc. Bốn cuộc. Tiếng ghi-ta của Vũ đàn đi đàn lại ca từ quen thuộc ấy. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được, Hà Nội và Sài Gòn lại xa đến thế. Trước đây, Khang luôn hứa, Sẽ có một ngày anh sẽ thử đếm xem từ chỗ anh đến chỗ em là bao nhiêu bước chân. Tôi không tin. Bây giờ cũng vậy.

“Ngày mai, Hà Nội có mưa không?”

Tôi đọc được tin nhắn của Khang khi Hà Nội vừa bước sang ngày mới, một ngày không còn những bụi mưa. Tôi muốn trả lời Khang, nhưng lòng cứ nghẹn lại. Và cuối cùng thì tôi khóc. Mặt Trời nhìn thấy những giọt nước đọng trên má tôi, lão cứ trân trân nhìn tôi. Gió vừa đến, cũng vừa lúc thấy tôi đưa tay quệt ngang hàng nước mắt, hắn thẫn thờ. Nhưng hắn cũng chạy đi mất. Chiếc chuông gió xoay tít và gõ leng keng vào nhau. Rồi thôi. Lại là giọng Vũ, lại là Đợi.

Em như làn mây như lời hát

Em mơ màng theo trời nắng lên

Nhớ em nghẹn ngào

Nhớ em nhẹ nhàng

Xin em

Thôi đừng đi quá xa…

– Hà Nội cuối cùng cũng có nắng rồi.

– Vì anh gọi nắng lên mà.

Tôi bật cười. Một giọt nước mắt thừa cơ rỉ vào kẽ miệng tôi. Mặn chát. Khang cũng cười. Rồi lại im lặng. Tôi cũng không biết phải nói gì tiếp theo. Và cũng không muốn nói gì cả, trong lúc này.

– Giọng em nghe kì cục sao á.

Tôi sợ Khang phát hiện, sợ anh biết mình đang khóc. Tôi định tắt máy ngay, vì thứ cảm xúc gì đó rất khó chịu đang cuộn lên trong lòng tôi. Tôi muốn khóc một trận thật lớn, khóc như để kỷ niệm một sự tích đáng buồn trong đời người, khóc một lần cho xong chuyện. Con gái Hà Nội không quá yếu đuối như Khang từng nói.

“Hôm nay Sài Gòn của anh có mưa rồi. Chắc vì nó nhớ Hà Nội.”

Khang lại gửi ngay một tin nhắn ngay sau đó. Tôi không trả lời. Tôi thèm nghe tiếng cười giòn giã của anh quá. Thèm cả giọng hát nhẹ nhàng khe khẽ của anh. Thèm nghe mấy câu chuyện anh kể về những đứa bạn thân của mình. Thèm nghe cả những lời anh khuyên. Và tôi cũng thèm cười. Cũng rất nhiều ngày rồi, căn phòng nhỏ chẳng còn dội lại tiếng cười.

Tôi mặc hoodie màu xám, quần jeans bạc màu phá cách và đi đôi giày Jordan màu đen. Tiếng hát của Vũ lại lặng lẽ bật lên trong tai tôi. Tôi xuống nhà, và muốn chạy đến nghe tiếng ghi-ta của anh chàng hay ngồi đàn ở những bậc thềm trong công viên. Tôi muốn nhìn thấy Mặt Trời trên đỉnh đầu và nghe tiếng gió vờn sau đuôi tóc. Tôi không gọi Minh Anh. Tôi muốn đi đâu đó một mình. Tôi lại ngửi thấy mùi ngô nướng và không còn thấy hương hoa sữa thoang thoảng nữa. Hôm nay, Hà Nội có nhiều thay đổi sau những ngày mưa.

– Em đang làm gì thế? Đã ăn gì chưa? Hôm nay dạy sớm ghê ta?

Tiếng đàn của Vũ sập tắt. Tôi rút tai phone, và tiếng Khang lại trầm trầm như thế.

– Anh thử đoán xem.

– Hôm nay em mặc hoodie xám, quần jeans, giày Jordan và trông rất xinh.

Tôi ngẩn ra. Đây là lần đầu tiên Khang đoán trúng phóc.

– Sai rồi. Hôm nay Hà Nội lại mưa, và em vẫn chưa dậy.

– Trẻ còn không được nói dối. Vì anh sẽ giận đấy.

– Thật mà.

Khang lại im lặng. Anh không nói gì. Tôi thấy mình giống như một trái bóng do Khang mặc sức giật dây. Anh có quyền giận tôi, có quyền mắng tôi, có quyền im lặng. Hôm nay tôi cũng sẽ làm tất cả như vậy. Tôi muốn cho anh hiểu cảm giác của tôi, cái cảm giác luôn nơm nớp lo sợ bị bỏ rơi ấy. Tôi cũng không lên tiếng.

– Hà Nội xinh đẹp lắm. Vào những ngày không còn mưa.

– Đúng. Đẹp hơn tất cả những gì anh từng nói về Sài Gòn. Anh cứ thử đặt chân đến thành phố của em, anh sẽ biết nó xinh đẹp thế nào. Con trai Hà Nội cũng đẹp lắm. Và tốt nữa. Họ không bao giờ làm tổn thương một cô gái có ý với mình. Họ cũng biết trân trọng những gì mình đang có. Và họ không bao giờ im lặng quá lâu.

Tôi nói, và khóe mắt ươn ướt, hai má cũng bắt đầu đỏ. Tiếng xe bắt đầu nhộn nhịp hơn. Hà Nội cuối cũng cũng đã thân thuộc trở lại. Riêng chỉ không còn nghe thấy tiếng ghi-ta của anh chàng ngồi bên kia công viên nữa.

– Thế tại sao gã đánh ghi-ta kia lại không còn hát nữa. Con trai Hà Nội cũng biết im lặng rồi ư?

Lúc bấy giờ tôi mới phát hiện có rất nhiều chuyện rất lạ mà mình đang bỏ qua. Ví dụ, tại sao Khang biết hôm nay Hà Nội hửng nắng? Tại sao anh biết tôi mặc hoodie xám, quần bò jeans, và đi Jordan? Tại sao anh biết anh chàng kia không còn đàn nữa?

– Khang…

Anh cười. Điệu cười giòn giã như thể vừa trúng mánh lớn. Tôi cứ cảm thấy không khí bị bóp nghẹt, và có chút gì đó khác khác. Tôi vô tình quay đầu lại. Dưới lòng đường xe vội vàng chạy ngang qua rất nhanh. Tiếng động cơ, tiếng còi xe, tiếng người xôn xao, bây giờ tôi mới để ý, thì ra hà Nội thật ồn ào. Phía bên kia đường, ngay dưới tầng một của phòng mạch đối diện, loa phát thanh đang phát những tin tức của thành phố, chúc buổi sáng và phát bài Chuyện những người yêu xa của Vũ. Tôi biết rằng, hôm nay một lại là một anh chị Đoàn viên thanh niên nào đó đọc loa. Chỉ là thật trùng hợp, vì tôi cũng thích Vũ.

Chào những bước chân, im lặng, ai biết

Chào những ngón tay, dịu dàng, em siết

Chào câu chuyện ấy sẽ mãi ngủ quên

Chào những lời hứa sẽ giữ trao em

Từ khi đi xa

Anh vẫn ước ao có bóng anh luôn gần em

Sẽ là giấc mơ thật tình trao em nụ hôn ngủ say

Lòng anh nhớ nụ cười

Lòng anh nhớ những thói quen

Anh biết mai này sẽ gặp lại

Tay nắm tay và trao những môi hôn…

Phía đường bên ấy, cũng có một chàng trai đang vẫy tay với tôi và cười thật tươi. Anh ta mặc một chiếc hoodie màu xám giống tôi, quần jeans đen và một đôi giày sneaker màu đen. Ở thành phố này, không ngờ lại có nhiều gã trai trẻ mê mẩn ghi-ta đến thế. Anh ta cũng khoác một chiếc đàn như vậy. Tôi định quay đi và nói với Khang rằng tôi đang rất bận, nhưng Khang đã tắt máy từ lúc nào. Tôi nghe thấy phía bên đó có tiếng gọi thật lớn.

– Di! Di ơi!!!

Giọng nói ấy nghe sao mà quen quá. Đích thị là giọng con trai Sài Gòn. Nghe đôi phần giống Khang. Tôi hằn học nhìn anh ta, rồi bỏ đi. Trên đời này, không quá khó để tìm những người có giọng nói giống nhau.Hoặc chỉ vì tôi đang nhớ Khang.

– Hà Nội đẹp lắm!

Tôi quay lưng nhìn người con trai đứng trước mặt mình, nhìn bàn tay của anh vẫn còn đặt trên vai tôi. Tôi nhìn xoáy vào cái gã trai có mái tóc màu nâu trầm phía đối diện ấy, người hiện đứng trước mặt tôi đây. Anh ta cười giòn giã, nghe thật giống Khang. Rồi anh ta liền đàn một khúc nhạc, nghe cũng thân quen lạ.

– Là Đợi của Vũ. Đúng không?

– Sài Gòn nhớ em quá. Sài Gòn cũng nhận ra, mình thích em thật rồi.

Khang không đàn nữa. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi như muốn vẽ tất cả lên đó. Khang cười. Tôi cứ ngẩn ra. Rồi cũng cười ngây ngốc. Cuối cùng, tôi cũng đã được nhìn thấy một Khang bằng da bằng thịt. Cuối cùng tôi cũng được nghe giọng Khang gần bên tai. Cuối cùng tôi cũng được nghe anh cười. Tất cả đều là thật. Khang đứng trước mặt tôi cũng là thật. Vì tôi cảm nhận được thế.

– Hà Nội, anh yêu em!

Khang gọi vào điện thoại tôi. Chúng tôi nhìn mãi vào nhau, cười với nhau, cùng nhau nghe hết đoạn điệp khúc Đợi của Vũ. Hà Nội hôm nay thật đẹp. Và bình yên khi có chút nắng sài Gòn theo chân Khang đi về.

– Xin lỗi nhé! Vì anh không thể đếm được từ Sài Gòn tới Hà Nội là bao nhiêu bước chân. Anh chỉ biết rằng mình đã dùng hai giờ năm phút để vượt qua chuyến bay 1616 km mới có thể tới được chỗ em. Xin lỗi vì anh là con trai Sài Gòn.

Chúng tôi vốn dĩ là những kẻ ở xa. Nhưng vì yêu mà đến. Dẫu sao, khoảng cách cũng chỉ là một sợi dây.Dù xa, dù dài, nếu hết lòng, cũng sẽ đứt đâu đó một ngày. Vì những người yêu nhau. Và yêu xa – nói dễ dàng là nói dối – nhưng nói không thể là nói sai. Chỉ khó khăn thôi. Xa không có nghĩa là không thể yêu thương.

Chuyện những người yêu xa (phần 1)

Chuyện những người yêu xa (phần 2)
Trong kết bạn hẹn hò con gái chẳng bao giờ nói ra nhưng lại muốn bạn hiểu
Những thói quen giết chết tình yêu
Chúng mình có nên kết hôn?Chúng mình có nên kết hôn?
Trong hẹn hò, tìm người yêu những dấu hiệu rõ ràng rằng cô ấy thích bạn

Medium Story

io free game
best io game
io game list
tank io game

Please follow and like us:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Chuyển lên trên
Biểu tượng menu bên phải