tro choi hen ho trong khach san | Vietdate là trang web hẹn hò online phi lợi nhuận giúp các bạn dễ dàng tìm được nửa kia của mình trong Tìm người yêu, hẹn hò online, Tìm bạn bốn phương, kết bạn bốn phương, ehenho trực tuyến.

tro choi hen ho trong khach san - xa cách làm anh đau


Mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng nếu người mình thích cũng thích mình.

cuoc chien hon nhan tap 30, tro choi hen ho trong khach san xem phim trò chơi hôn nhân tập 29

Hoá ra tình yêu không có sự vĩnh cửu, người đến rồi người cũng đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Có sinh sẽ có tử, song chỉ cần bạn vẫn đang có mặt trên đời này, thì phải sống bằng cách tốt nhất, tro choi hen ho trong khach san.

học bác sĩ tâm lý, phim @@ nam đồng tính.

I’ll lend you my shoulder for you to cry on, my ears to listen to, my hand for you to hold, my feet to walk with you, but I can”t lend you my heart coz it already belongs to you.

tro choi hen ho trong khach san, To the world you may be one person, but to one person you may be the.


Tình yêu đâu chỉ nói suông (phần 1)

Tôi cuốn mình theo những mối tình vụn vặt không tên. Tôi không cần biết họ có yêu tôi không, chỉ cần biết họ làm tôi vui và làm lấp đi khoảng trống trong tim mình.

Hãy là một cô gái chủ động

Hơn 2 năm không liên lạc, hôm nay biết tin anh về nước, tôi không biết lòng mình nên vui hay buồn nữa. Cảm giác của tôi lúc này bồi hồi khó tả vô cùng. Cầm điện thoại đi lại trong phòng không biết có nên gọi cho anh không? Cũng chẳng biết anh đã thay số điện thoại chưa nữa, đã bao lâu thế rồi cơ mà. Tôi cũng mơ hồ không rõ liệu khi tôi gọi tới ở đầu dây bên kia có câu hỏi đầy lạ lẫm “Ai đấy! Nam đây?” Đầu óc tôi đầy rẫy những hoang mang, bởi tôi sợ nhiều thứ…

Gặp anh rồi liệu tôi có dám đứng trước mặt anh không? Sau những gì tôi đã làm, những gì anh đã chịu tổn thương vì tôi? Tôi quả thực không xứng… tôi lấy tư cách gì mà đòi gặp lại anh? Và anh có lý do gì phải vẫy tay chào hỏi khi nhìn thấy tôi cơ chứ? Giữa hai chúng tôi còn mối quan hệ gì nữa đâu? Một lâu đài cát vun đắp bao lâu cuối cùng cũng chỉ mất chưa đầy một phút để những con sóng tạt đổ, và tình yêu… thì cũng giống như vậy…
Tôi mở chiếc đồng hồ mà tháng trước mình đã mua để tặng anh trong ngày hôm nay. Nhưng rồi tôi vẫn lại không đi, lý do thì nhiều vô kể. Thôi, coi như số mày không tốt, đành để mày ngủ một giấc dài trong chiếc hộp âm u này vậy. Rồi tôi cất nó vào trong ngăn kéo, trong lòng tự hỏi không biết đến khi nào nó mới lại được lôi ra…

(Ảnh minh họa)

Trước kia khi tình yêu của chúng tôi vẫn diễn ra một cách êm đềm và đẹp đẽ. Nhưng một người ở Việt Nam, một người lại ở tận London. Tôi dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ bé có trái tim yếu đuối, sợ bị cô đơn, sợ sự xa cách. Một tình yêu không được vun đắp tình cảm thường xuyên liệu có được bền vững. Tôi bắt đầu nghi hoặc tình yêu của mình. Rằng liệu tôi có đợi anh được sau 3 năm không gặp? Rồi ở bên đó tận 3 năm, liệu hình bóng tôi có đủ sức níu kéo chút tình yêu ít ỏi trong trái tim của một người đàn ông??

Không… Tôi không dám chắc… Tình yêu giữa chúng tôi liệu có đủ mãnh liệt để kéo dài 36 tháng? Nếu sau khoảng thời gian đó, chúng tôi chia tay… thì tôi sẽ như thế nào? Khi đó tôi 24 tuổi, liệu còn biết đến tình yêu là gì nữa không? E rằng lúc đó trái tim của tôi đã trở nên chai sạn rồi.

- Hôm nay em thi tốt chứ? Có làm bài được không?

- Cũng tạm, Tôi uể oải trả lời anh qua headphone

- Sao thế? Em làm không tốt à! Giọng anh trở nên lo lắng

- Chắc qua thôi anh ạ! Em nhớ anh quá! Còn bao lâu nữa hả anh?

- 35 tháng nữa em yêu ạ! Anh cũng nhớ em lắm!

- Anh nói dối, ở bên ấy mấy cô Tây chẳng nhẽ anh tệ đến mức không lọt được vào mắt xanh cô nào?

- Em đùa anh đấy à? Có mà tại anh không màng gì tới mấy cô đó ấy. Có em là đủ, anh không đòi hỏi gì hơn nữa

- Anh chỉ giỏi nịnh, mà anh nói thử xem, anh yêu em chứ?

- Hỏi vớ vẩn

- Thì anh cứ trả lời đi

- Tất nhiên là có, thế mà cũng phải hỏi. Em thật là…

- Vậy anh hứa sẽ đợi em chứ? À không, ý em là anh sẽ chỉ yêu mình em bây giờ và mãi mãi chứ? Chúng mình sẽ kết hôn phải không?

- Đúng thế, em có cần anh nghĩ luôn tên con chúng mình không?

Thế rồi, chúng tôi lại bàn bạc chuyện về tương lai. Bàn xem sẽ chụp ảnh cưới ở những đâu, tổ chức hôn lễ chỗ nào, đặt bao nhiêu bàn… Rồi sau khi lấy nhau chúng tôi sẽ phân chia công việc ra sao… nghĩ tới chuyện đó thôi là hai đứa chúng tôi đã thấy phấn chấn lắm rồi. Những câu chuyện đó giúp chúng tôi thêm tin tưởng vào tình yêu và tương lai của cả hai hơn. Tôi sẽ cố gắng duy trì tình yêu tốt đẹp ấy. Anh đẹp trai, điều kiện tốt, học vấn lại cao, tôi chẳng còn mơ ước gì cao sang hơn nữa. Anh yêu tôi và tôi yêu anh, trong bối cảnh và thời gian này thì như vậy là đủ. Hãy cứ yêu nhau như mai là ngày tận thế đi!

Nhưng tình yêu đâu cứ chỉ nói yêu nhau suông thôi là đủ? Tôi nhớ cái cảm giác hạnh phúc thời mới yêu, những cái nhìn âu yếm và những cái ôm thật chặt anh dành cho tôi. Khoảng thời gian ấy thật đẹp biết mấy, lãng mạn biết mấy. Tôi cất nó vào trong cuốn nhật ký để có thể tưởng nhớ lại mỗi lần nghĩ về anh. Khi đó tôi như một nàng công chúa đang đắm mình vào trong một rừng hồng thơ mộng.

Tạm gác lại chuyện của quá khứ, tôi gấp cuốn nhất ký của mình lại. Tôi nhớ anh biết mấy mà lại chẳng thể làm được gì. Dạo thời gian này anh bận ôn thi, có lẽ phải thức đêm làm bài tập rồi sáng ra lại vùi mình vào trong đống sách vở trên thư viện trường. Có lẽ tôi lúc này trong trái tim anh bé nhỏ như một hạt cát, còn trái tim tôi đang thực sự trống rỗng biết chừng nào…

Tôi là một đứa con gái vô tư và chẳng thể nào nhốt mình trong sự gò bó của cũi lồng tình yêu. Đến con chim bị nhốt lâu trong lồng còn muốn được giải thoát, được bay lên bầu trời cao rộng kia vậy thì lý do gì mà tôi lại không thể tự do khi không có anh bên cạnh? Tôi muốn được gặp gỡ người khác để lấp đầy đi nỗi cô đơn liệu có gì là sai trái? Suy cho cùng họ cũng vẫn chỉ là người thay thế, còn anh mới thực sự là người tôi yêu. Tôi ở bên họ nhưng trái tim tôi có anh, trái tim tôi yêu anh… có lẽ là được, có lẽ là không sao. Biết đâu ở nơi trời Tây xa xôi kia anh cũng đang làm như thế?
Tôi cuốn mình và trong những mối tình vụn vặt không tên. Tôi không cần biết họ có yêu tôi không, chỉ cần biết họ làm tôi vui và làm lấp đi khoảng trống trong tim mình.

Bẵng đi một thời gian dài tôi với anh không online chat chit với nhau nữa. Có lẽ giờ đây anh đang tất bật với những đống kiến thức đồ sộ của mình, còn tôi thì bận rộn với những cuộc vui không bến đỗ. Tôi gần như quên đi sự xuất hiện của anh trong cuộc đời mình. Tôi hết nhớ rồi lại trách anh tại sao lại rời bỏ tôi mà đi tới một nơi xa xôi như vậy. Sắp sinh nhật tôi rồi, liệu anh có còn nhớ không? Nhẫn đôi anh mua sinh nhật tôi năm trước, liệu vẫn còn trên tay anh?

Tôi tháo chiếc nhẫn anh trao thả vào ly rượu, nó sủi bọt…

Liệu tình yêu của tôi có khi nào tan luôn vào trong ly rượu đó không?

Vẫn biết rằng tình yêu thì không màng khoảng cách. Nhưng khoảng cách nào có thể giữ vững được tình yêu?

Sinh nhật tôi, vẫn như thường lệ anh ta dẫn tôi đi Bar, vẫn nốc rượu say khướt, vẫn nhảy nhót loạn xị cùng tiếng nhạc xập xình. Từ lúc nào mà tôi trở nên sa đọa đến thế này vậy? Lý do gì khiến tôi trở thành một con người khác như bây giờ? Phải rồi, là anh… Chính anh. Tôi loạng choạng chỉ tay vào anh ta nói.

- Tại sao chứ? Yêu đương mà thế này à. Vì ai mà em lại biến ra thế này?

Tôi khóc, lần đầu tiên tôi khóc vì nhớ anh. Ngày này năm trước anh và tôi ở bên nhau,cùng thổi nến, cùng cắt bánh… trên những trang nhật ký chứa đầy những cung bậc cảm xúc ngọt ngào, vậy sao 365 ngày sau nó lại tồi tệ đến thế? Xa anh, tôi quên mất lý tưởng sống của mình. Xa anh, tôi dường như đánh mất hết đi mọi thứ… phải, tất cả mọi thứ.

- Em sao thế? Em say rồi, để anh đưa em về…

Rồi tay tôi quàng lên vai anh ta, bước những bước đi vụng về, chuệnh choạng, con tim lạnh ngắt vì băng giá. Rốt cuộc, tôi vẫn không quên được anh. Rốt cuộc, tôi vẫn không thể ngừng yêu anh. Và rốt cuộc với tôi, anh vẫn là tất cả. Người đang dìu tôi đi đâu có chút ý nghĩa và vị trí gì trong trái tim tôi chứ? Chỉ là một kẻ thay thế không hơn. Tôi đúng là một con đàn bà lả lơi và mất dạy… Tôi cứ tự sỉ vả bản thân mình suốt quãng đường về nhà. Nếu ở bên kia anh biết tôi thế này có lẽ anh thất vọng lắm, liệu điều đó có khiến anh ngừng yêu tôi không?

Về tới cửa nhà, trước mặt tôi là gương mặt lạnh ngắt của anh cùng một bó hoa hồng đỏ thắm. Tôi giật mình tỉnh lại quên rằng trước đó mình đã từng mê man trong cơn say. Tôi lúng túng không biết phải giải thích với anh ra sao với cảnh tượng bây giờ. Anh lạnh lùng quay lưng còn tôi quay ra cố gắng cầu xin anh dừng lại.

- Anh nghe em giải thích đã…

Anh im lặng một hồi nhưng rồi lại bước đi- đó là một điều đáng sợ vô cùng. Tôi như một cơn gió mỏng manh đang cố gắng níu giữ một dám mây đang chứa đầy tức giận. Nhưng một chút hy vọng cũng không hề có. Anh vĩnh viễn biến mất trong màn đêm hôm đó- vào ngày sinh nhật tôi. Anh đi như chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi vậy.

Người ta nói hạnh phúc nhất là trong ngày sinh nhật của mình có người yêu mình bên cạnh, còn tôi lại là một kẻ đau khổ nhất trên đời.
Tôi liệu còn mặt mũi nào để nói chuyện với anh không? Anh đã ngồi máy bay nửa ngày chỉ muốn dành cho tôi một món quà sinh nhật bất ngờ. Còn tôi, buông lơi bên một người đàn ông khác trước mặt anh. Tôi như một con mèo ăn vụng bị chủ nhân bắt gặp để rồi không bao giờ dám ngước mặt lên đối diện với chủ nhân.

trần toản - tro choi hen ho trong khach san

Vietdate, Tìm người yêu, Tìm bạn bốn phương

windy bình thuận

thích hợp để đi đến hôn nhân, tro choi hen ho trong khach san

Tình yêu không phải là những lời thề non hẹn biển, chỉ đơn giản là cùng nhau bình yên qua ngày.

tro choi hen ho trong khach san, hop tinh, thích hợp để đi đến hôn nhân.

hội phụ nữ độc thân u40, Một người bình thường, yêu cuộc sống luôn hướng đến điều tốt hơn, hi..hii, ……….

Anh biết, ngày anh gặp em là ngày anh biết mình không thể yêu thêm một cô gái nào khác ngoài em, Trong giây phút đầu tiên mắt chạm mắt, anh đã biết: trái tim anh thuộc về em – người con gái đáng yêu và đáng trân trọng..

Có lẽ tình cảm chúng ta nên dừng lại ở đây thôi anh.

Muốn hạnh phúc trong tình yêu hãy cho đi nhiều hơn, hãy tha thứ, hãy thông cảm, và hãy yêu thương nhiều hơn..

Cái cảm giác nhắn tin cho người ấy mà xem xong họ vẫn không hồi đáp thật sự đau khổ.

hop tinh, xau trai nha ngheo, tro choi hen ho trong khach san, biểu hiện đàn ông gia trưởng, hòa hợp trong cuộc sống, Ban Gai Viet muon lap gd va song o NN.

phu nu tim trai - tro choi hen ho trong khach san


Tính cả tuổi mụ năm nay tớ đã đc 35 cái xuân xanh. Vậy là mình đã sống đc một nửa cuộc đời, đã đi qua cái tuổi thanh xuân, cái tuổi mà nhiều sức lực, nhiều thời gian và năng lượng nhất, ấy vậy mà chưa làm được cái trì trống gì cho chính đời nình. Nhìn lại thật đáng buồn vì đã lãng phí một nửa cuộc đời một cách vô nghĩa thế.

Trước đây để bao biện cho suốt mấy mươi năm sống mòn đó tớ viện đủ lý do, nào là cha mẹ muốn thế, nào là mọi người ngăn cản, nào là sẽ tiếc rẻ lắm vì công việc đang tốt, nào là chế độ, nào là quyền lợi.

Dù biết bao nhiêu lý do tớ chỉ lừa được người khác chứ sao tự lừa được bản thân mình. Sâu thẳm trong lòng tớ, tớ chưa dám làm điều tớ muốn vì một lý do vô cùng đơn giản: tớ đã dành cả tuổi trẻ của mình chỉ để sợ hãi.

Bước chân ra khởi nghiệp thật nhiều điều lo lắng, thật nhiều điều đáng sợ, thật nhiều điều phải đánh đổi trong đó có khi đánh đổi cả tình cảm gia đình,bạn bè, người yêu,vợ chồng. Và vô vàn những nỗi sợ khác.

Một vài nỗi sợ mà mình đã trải qua và chính những nỗi sợ này đã kìm giữ mình lại một thời gian rất dài trước khi mình dám bước qua đó.

1. Nỗi sợ thứ nhất: Không có kinh nghiệm

Dù tớ là thằng máu me kinh doanh, tập tành buôn bán vài thứ từ hồi còn học sinh, sinh Viên. Nhưng dù sao cũng chỉ là nhỏ lẻ, tự phát, kể cả khi ra công tác nhà nước, tớ vẫn chân trong chân ngoài kiếm thêm vài việc.

Nhưng cái thế lúc đó lại khá an toàn, vẫn là làm nhỏ, có lãi thì hay, lỡ bị lỗ còn đồng lương nên cũng không đến nỗi. Vì thế tớ thực chất là thằng chả có nhiều kinh nghiệm kinh doanh.

Cứ mãi trong cái vòng luẩn quẩn không thoát ra được. Sợ không có kinh nghiệm nên không dám làm, mà vì không dám làm nên mãi không có kinh nghiệm. Nếu không dám đột phá cả đời chỉ chạy lòng vòng như con chuột với cái vòng quay.

Và là thằng đã dám làm và sống được tớ bảo đảm rằng kinh nghiệm sẽ có khi bạn dám làm, nghề sẽ chỉ bạn, người sẽ chỉ bạn, những lần làm sai sẽ chỉ bạn.

Vì vậy nỗi sợ thiếu kinh nghiệm không còn đáng sợ nếu bạn sắn tay vào làm đâu. Chỉ cần đừng vội vàng, đừng ham hố, và làm với thái độ luôn học hỏi. Bạn cứ chập chững từng bước như một đứa bé tập đi thôi, rồi một ngày bạn sẽ biết cách bước đi những bước vững vàng.

Thất bại đến nhanh là do bạn không chịu học đi mà chỉ lo học chạy. Giai đoạn cần tồn tại thì bạn lại tìm kiếm kinh nghiệm để phát triển. Chậm mà chắc là cách bạn có được nhiều kinh nghiệm và tốn ít học phí nhất bạn ạ

2. Nỗi sợ thứ hai: Không có vốn.

Không có tiền thì làm sao mà kinh doanh, tớ tự hỏi mình biết bao lần mỗi khi chuẩn bị ra quyết định. Và nó là một trong những lý do nặng đô khiến tớ chưa dám hành động. Đi vay nếu thất bại thì đổ nợ, đang an nhàn, chẳng lo lắng gì, tự nhiên vác một cục nợ để mất ăn mất ngủ.

Và sau này khi làm rồi, làm chung với mấy anh lớn hơn, giỏi hơn tớ mới biết đấy là cách mà ta đặt điều kiện cho sự ngu dại của mình. Kinh doanh cần vốn, nhưng vốn không nhất thiết là tiền, và tiền cũng không nhất thiết là tiền to.Có cả nghìn dạng vốn và hàng nghìn dạng kinh doanh với số vốn tiền tối thiểu. Và nhiều người tớ quen đã làm giàu từ những số tiền ban đầu chỉ vài trăm nghìn bạn ạ.

– Kiến thức là một dạng vốn- Kinh nghiệm là một dạng vốn- Thời gian là một dạng vốn- Ý tưởng là một dạng vốn…Và tiền. Bạn cần bao nhiêu để khởi nghiệp. Có phải cứ thành lập một Cty với số vốn vài trăm triệu thì mới là khởi nghiệp. Bạn có biết Steve Jobs và đồng sự đã chui trong cái Gara, bán sạch cả máy tính và những món đồ lặt vặt để mở đầu cho một Apple hùng mạnh như ngày nay.Với tớ sau những lần mang cục tiền to đổ vào những lần kinh doanh và thất bại, tớ hiểu rằng tiền to chưa chắc làm được việc lớn. Chậm và chắc, có dòng tiền đều thì một số vốn cực nhỏ vài ba triệu cũng đến một ngày bạn có một sự nghiệp kha khá. Kiến tha lâu cũng có ngày mỏi cẳng mà.

Vì thế là thằng đã bể nợ và bắt đầu với số vốn chưa đầy 2 tr. Tớ thề có cái bóng đèn là mình vẫn có thể kiếm tiền và xây dựng một doanh nghiệp với số vốn đó.Cách thức đi rât quan trọng và nó cũng là một dạng vốn. Nếu vốn ít hãy học cách đi cho phù hợp, liệu cơm mà gắp mắm

3. Nỗi sợ thứ 3: Nếu thất bại thì sao

Sẽ là thất bại nếu bạn sớm nghĩ tới điều đó, vì bạn tự làm mất tinh thần của mình. Và nếu sợ quá bạn sẽ không dám hành động luôn. Và với tớ không dám làm gì mới là thất bại.

Những thực tế rất rõ ràng là khi bạn mới ra kinh doanh, bạn sẽ bỡ ngỡ đủ thứ. Từ nguồn hàng không chuẩn, đáng giá sai thị trường, không hiểu khách hàng, không kiếm được địa điểm, chưa có kinh nghiệm tiếp thị, giải quyết hàng tồn… Rồi thua lỗ, rồi vay nợ.

Và đó không phải là vấn đề của riêng bạn, đó là vấn đề của mọi người. Có bận, tớ phải thuê cả cái xe tải 500kg bốc một đống trái cây đi tìm chỗ đổ, đứng nhìn mà nước mắt chỉ trực trào ra, hơn 20tr đang được mang đi đổ bỏ. Ruột đau như cắt, buồn suốt mấy ngày.Đó là sự thật phũ phàng của khởi nghiệp. Nhưng nếu chỉ vì thế mà bạn không dám làm thì bạn chỉ có la gan của con chuột nhắt bé tí.

Nhiều người thê thảm hơn tớ, nhưng rồi họ vẫn đứng lên được. Những lúc khốn khổ như thế tớ lại nhìn họ và lại có thêm sức mạnh để đứng lên đi tiếp….Còn ti tỉ tì ti lý do nữa mà bạn sợ bạn ạ. Ai cũng phải sợ, ai cũng sẽ phải thất bại vài lần không tránh được. Nhưng điểm khác nhau giữa một người có được thành quả là họ không để nỗi sợ đánh gục họ.

Nếu bạn còn đang ở tuổi thanh xuân, đừng lãng phí nó như cách tớ đã lãng phí vì những nỗi sợ.

Nguồn : – ST –

Tags: tro choi hen ho trong khach san, xa cách làm anh đau, cuoc chien hon nhan tap 30, phu nu tim trai bao tphcm, xem phim trò chơi hôn nhân tập 29, trần toản, học bác sĩ tâm lý, windy bình thuận, phim @@ nam đồng tính, hội phụ nữ độc thân u40, biểu hiện đàn ông gia trưởng, phu nu tim trai, đàn ông kiểu gì vậy, bốn phương, tâm lý học cảm xúc, những câu hỏi tán gái, trung tâm quản lý giao thông công cộng thành phố hồ chí minh, cộng đồng vip, hợp đồng hôn nhân 1 tỷ yên, ket ban hai phong qua so dien thoai, tinh hinh the gioi ngay hom nay.

Chuyển lên trên